Giản Tri Nhạc và Tần Phi Vân cùng nhìn qua, đều có chút ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Tần Phi Vân tò mò: "Vũ Kiệt, cậu không sao chứ? Có chỗ nào không khỏe à, có cần giúp không?"
Lục Vũ Kiệt dường như có chút chậm chạp hoàn hồn lại, lúc này mới gượng cười: "Tôi, tôi không sao, không cần lo cho tôi."
Giản Tri Nhạc nhặt chiếc chậu rơi dưới đất lên: "Nếu cậu không khỏe thì đừng cố, có thể đi nghỉ trước đi."
Lục Vũ Kiệt thấy ngón tay trắng nõn của cậu đang cầm chiếc chậu sắt dính chút bùn, cẩn thận kiểm tra. Ánh hoàng hôn chiếu xuống vai cậu, khiến cậu ta chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng dịu dàng của Giản Tri Nhạc. Cậu sinh ra đã thanh tú, lúc nghiêm túc lại vô cùng chuyên chú. Trong thoáng chốc, Lục Vũ Kiệt như thấy được bóng dáng của mẹ mình.
Không... không thể nào.
Lục Vũ Kiệt siết chặt lòng bàn tay, cảm thấy một cơn đau nhói như kim châm mới đột nhiên tỉnh táo lại. Cậu ta ấp úng: "Được, vậy tôi qua bên cạnh nghỉ một lát, chắc là bệnh đau dạ dày của tôi lại tái phát."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT