"Tri Nhạc? Sao hôm nay còn đi làm thế, không về nhà ăn Tết à?"

Trong sân sau của bếp khách sạn, trên những kệ hàng bày đủ loại rau củ và chén đĩa. Một bóng người cao gầy, thanh tú đang đứng thẳng tắp bên bồn rửa chén, trên chiếc tạp dề màu xanh lục nhạt còn dính vài vệt bọt xà phòng.

Giản Tri Nhạc nghe vậy, ngẩng đầu lên đáp: "Chị Lý, hôm nay là ngày lễ mà, em tăng ca được gấp ba lương đó."

Chị Lý nhìn gương mặt thanh tú của Giản Tri Nhạc mà không khỏi cảm thán, chị thở dài: "Cậu nhóc ngốc này, tuổi còn trẻ mà sao phải cày cuốc dữ vậy, Tết nhất lễ lạt không về nhà nghỉ ngơi đi chứ?"

Giản Tri Nhạc đáp: "Người nhà em đều ở quê cả. Mấy năm nay ông bà sức khỏe không tốt, chi tiêu cũng tốn kém nên em ráng kiếm thêm được đồng nào hay đồng đó ạ."

Chị Lý đeo găng tay vào rồi bước tới: "Thôi được rồi, đã hơn 9 giờ rồi đấy. Biết cậu chăm chỉ rồi, một ngày làm ba việc chưa đủ hay sao? Ngoài trời nổi gió rồi, chị thấy trời sắp mưa đấy, ca tăng của cậu cũng hết giờ rồi, về trước đi."

Giản Tri Nhạc cười đáp: "Vậy em cảm ơn chị Lý nhiều."

Chị Lý gật đầu, ra hiệu cho cậu mau về.

Giản Tri Nhạc quay lại phòng nghỉ thay đồ. Tiết trời đầu xuân vẫn còn hơi se lạnh, cậu khoác lên mình chiếc áo mua được đợt giảm giá mấy hôm trước, rồi mới đẩy cửa bước ra ngoài. Cơn gió đêm ập vào mặt, mang theo cái lạnh buốt của mùa đông chưa tan hết.

Bên ngoài quán ăn, xe cộ tấp nập, người ra vào ăn tối phần lớn là đi cùng gia đình, từng tốp ba tốp năm, trông ấm áp và náo nhiệt vô cùng.

Giản Tri Nhạc nhìn một lúc rồi thu lại ánh mắt.

Bố mẹ cậu mất sớm, từ lúc biết nhận thức cậu đã sống với ông bà nội ở quê. Từ ngày lên thành phố A, cậu gần như chưa bao giờ được ăn cơm cùng người nhà. Những ngày đoàn viên thế này, dù có về sớm thì căn phòng trọ cũng chỉ có một mình cậu cô độc.

"Meo~"

Tiếng mèo con kêu vang lên từ phía không xa.

Giản Tri Nhạc bị thu hút sự chú ý. Cậu thỉnh thoảng vẫn cho mấy con mèo hoang gần khách sạn ăn. Theo ánh đèn đường, cậu quả nhiên thấy một bé mèo tam thể quen mặt dưới gốc cây.

"Mày cũng không về nhà à." Giản Tri Nhạc bước theo ánh đèn đến dưới gốc cây, ngồi xổm xuống nhìn thân hình bé nhỏ của chú mèo: "Đợi chút, để tao xem trong túi có gì ăn không."

Cậu thường để ít lương khô trong túi, những lúc không kịp ăn cơm thì có thể lót dạ.

Mắt Giản Tri Nhạc sáng lên: "Vừa hay còn một quả trứng gà."

Đây là quả trứng ông chủ cho lúc ăn trưa. Khi ấy cậu đã ăn no nhưng lại không muốn lãng phí đồ ăn nên nhét vào túi, giờ vừa hay có thể chia cho mèo con.

Bóc vỏ trứng ra, Giản Tri Nhạc ăn lòng trắng, còn lòng đỏ thì chia cho bé mèo. Nhìn thân hình nhỏ xíu của nó, cậu cười nói: "Ăn nhanh đi, hôm nay Tết, cả hai chúng ta đều không có ai bên cạnh, coi như làm bạn với nhau."

Đêm đầu xuân vẫn còn se lạnh. Dưới ánh đèn, những cành cây khẳng khiu vươn dài, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên người qua đường nhưng lại chẳng mang theo chút hơi ấm nào.

Giản Tri Nhạc đứng dậy, đưa tay ra cảm nhận những hạt mưa đang rơi xuống, cậu khẽ nói: "Mưa rồi."

Phải về nhanh thôi, không thì lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng.

Đang định rời đi—

Từ cửa hàng tiện lợi gần đó bỗng vang lên một giọng nói trẻ con vừa kinh ngạc vừa non nớt: "Ba ba ơi!"

Toàn thân Giản Tri Nhạc cứng đờ. Mặc dù cậu đã ế chỏng chơ từ trong bụng mẹ, đến một mảnh tình vắt vai còn chưa có, nhưng không hiểu sao, như thể định mệnh sắp đặt, cậu lại có cảm giác giọng nói này đang gọi chính mình.

Cậu quay người lại.

Dưới ánh đèn đường cách đó không xa, một bóng người nhỏ bé đang chạy tới. Dưới ánh đèn, bóng cậu bé đổ xuống một hình tròn vo. Nhóc con mặc một chiếc áo phông hoạt hình, chiều cao chắc chỉ đến đầu gối cậu, trên khuôn mặt trắng nõn là đôi mắt to tròn, long lanh ngấn nước.

Giản Tri Nhạc ngập ngừng: "Bạn nhỏ ơi, cháu..."

Lời còn chưa dứt.

Đứa bé đứng trước mặt đã nhào thẳng vào lòng cậu, giọng nức nở gọi: "Ba ba ơi, cuối cùng con cũng tìm thấy ba ba rồi!"

Giản Tri Nhạc: "..."

Ế từ trong bụng mẹ, bỗng một ngày đẹp trời được lên chức bố.

Bị một đứa trẻ ôm chầm lấy, tay chân Giản Tri Nhạc cứng đờ không biết phải làm sao. Nghe tiếng khóc nức nở của nhóc con, cậu vừa thấy đau lòng, vừa không biết dỗ dành thế nào, chỉ đành cúi xuống vỗ nhẹ lên lưng đứa bé.

Đứa bé khóc rất dữ, thậm chí còn khóc nấc lên.

Giản Tri Nhạc hết cách, đành nói: "Bạn nhỏ ơi, ba cháu đâu rồi, có phải cháu đi lạc không? Cháu nhận nhầm người rồi thì phải?"

Nghe cậu nói vậy, đứa bé ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt đen láy tròn xoe đã đỏ hoe. Bàn tay nhỏ xíu của nó nắm chặt lấy vạt áo Giản Tri Nhạc, quả quyết: "Ba chính là ba của con!"

Giản Tri Nhạc: "..."

Chưa bao giờ cậu cảm thấy bất lực đến thế.

Đúng lúc cậu đang do dự, ông chủ cửa hàng tiện lợi gần đó lên tiếng: "Tri Nhạc à, cậu cứ đưa thằng bé đi đi. Nó đến đây từ tối, cứ nói là đợi ba, chúng tôi hỏi bannó là ai cũng không nói, cứ chờ mãi đến giờ. Ai hỏi cũng không trả lời. Hôm nay lễ lớn, tôi trông giúp cậu mấy tiếng đồng hồ rồi, giờ phải đóng cửa thôi."

Giản Tri Nhạc buột miệng: "Xin lỗi ông chủ, phiền bác quá."

... Khoan đã, cậu xin lỗi cái gì cơ?

Đây có phải con cậu đâu!!

Đang định giải thích lại thì ông chủ đã vẫy vẫy tay, khóa cửa hàng rồi đi mất.

Lần đầu tiên Giản Tri Nhạc cảm nhận được thế nào là đâm lao phải theo lao. Mưa bắt đầu rơi lất phất, gió đêm đầu xuân thổi hiu hiu, vài giọt mưa rơi trên chiếc áo mỏng manh của đứa bé. Cơn mưa có vẻ ngày càng nặng hạt.

Đứa bé vừa khóc vừa níu chặt vạt áo cậu, giọng nói mềm mại nức nở: "Ba ba ơi..."

Giản Tri Nhạc hết cách. Đứa bé khóc thế này chắc cũng không hỏi được gì. Mưa gió sắp lớn, nếu cứ chần chừ ở đây, có lẽ cả hai sẽ bị cảm lạnh mất. Mà đồn cảnh sát thì lại ở khá xa.

Đầu óc nóng lên, Giản Tri Nhạc hỏi: "Bạn nhỏ ơi, hay là về nhà với chú trước nhé? Sắp mưa to rồi."

Đứa bé vừa khóc vừa gật cái đầu nhỏ xinh, hai tay giang ra, giọng nghẹn ngào: "Dạ, con muốn về với ba, về... về nhà..."

Nghe giọng nói líu nhíu, non nớt của đứa trẻ, Giản Tri Nhạc vừa thấy đáng yêu vừa thấy bất đắc dĩ, nhưng vẫn cúi người bế thốc nó lên: "Vậy chúng ta đi thôi!"

May mà quán ăn cũng gần khu nhà trọ của cậu.

Khi về đến khu chung cư cũ, bên ngoài mưa đã rất to. Giản Tri Nhạc sớm đã cởi áo khoác trùm lên người đứa bé, lúc bước lên cầu thang về phòng trọ, tóc cậu đã ướt sũng, nước nhỏ giọt xuống.

Giản Tri Nhạc đặt đứa bé trong lòng xuống, cúi đầu kiểm tra: "Không bị ướt chứ?"

Cậu nhóc vội vàng lắc đầu, ngẩng khuôn mặt trắng nõn, mềm mại lên, lo lắng kéo vạt áo cậu, dùng tay cố lau đi những vệt nước trên quần áo, như thể làm vậy có thể khiến nước mưa biến mất: "Ba ba ơi... áo ướt rồi..."

Giản Tri Nhạc cúi đầu nhìn mình, cười nói: "Ba không sao, đi tắm là được ngay. Con ngồi ở phòng khách đợi ba một lát được không?"

Cậu nhóc với đôi mắt đỏ hoe, có chút bất an đứng tại chỗ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: "Dạ được."

Giản Tri Nhạc dắt nó đến ghế sô pha trong phòng khách. Cậu định dặn dò vài câu.

Nhưng đứa bé lại ngoan ngoãn lạ thường, ngồi trên sô pha không khóc không quấy, thân hình nhỏ bé có chút gò bó, như sợ Giản Tri Nhạc sẽ ghét bỏ, giọng lí nhí: "Ba ba ơi, con sẽ ngoan ạ."

Trái tim Giản Tri Nhạc bỗng mềm nhũn. Không biết đứa trẻ này đã trải qua những gì. Cậu xoa đầu nó: "Ừ, không cần phải câu nệ quá đâu. Ba đi tắm, sẽ ra ngay thôi."

Đứa bé gật đầu, đôi mắt to tròn đen láy quyến luyến nhìn cậu.

Nhìn vào đôi mắt ấy, Giản Tri Nhạc bỗng giật mình, có một ảo giác kỳ lạ, cảm thấy đứa bé này hình như có nét gì đó rất giống mình, đặc biệt là đôi mắt. Lúc vào phòng ngủ lấy quần áo, cậu rùng mình một cái rồi tỉnh táo lại.

Thôi bỏ đi, mình đúng là hồ đồ rồi.

Từ nhỏ đến lớn chưa từng yêu ai, làm sao có con được chứ?

Giản Tri Nhạc tắm rất nhanh để xua đi cái lạnh, lúc ra tìm đứa bé, cậu định hỏi bố mẹ nó rốt cuộc ở đâu, nhưng không ngờ lúc quay lại, cậu nhóc trên sô pha đã cuộn tròn thành một cục ngủ thiếp đi.

Ánh đèn trong nhà chiếu xuống, ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi tầm tã.

Giản Tri Nhạc bước tới, nhẹ nhàng bế đứa bé lên, nhưng không ngờ cậu nhóc ngủ không hề yên giấc. Cậu vừa động, nó đã tỉnh. Đứa bé mơ màng mở mắt, lẩm bẩm gọi: "Ba ba ơi..."

"Ngủ ở đây sẽ bị cảm lạnh đấy." Đứa bé trong lòng rất nhẹ, nhẹ đến mức Giản Tri Nhạc gần như không cảm nhận được sức nặng của nó, điều này khiến cậu bất giác dịu giọng: "Ba bế con vào giường ngủ nhé."

Cậu nhóc ngoan ngoãn gật đầu.

Giản Tri Nhạc liền bế nó vào phòng ngủ.

Từ khi đến thành phố này lập nghiệp, Giản Tri Nhạc luôn sống một mình trong căn phòng trọ này. Đồ đạc trong phòng ngủ chính cũng rất đơn giản, một chiếc giường, một cái tủ quần áo kiểu cũ, không ấm cúng nhưng khá sạch sẽ.

Giản Tri Nhạc đặt đứa bé lên giường, cởi giày cho nó rồi đắp chăn.

Cậu nhóc dường như vẫn bất an ngay cả trong giấc ngủ, bàn tay nhỏ bé níu chặt lấy vạt áo Giản Tri Nhạc. Cậu do dự một lát, cuối cùng vẫn không yên tâm, liền nằm xuống bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng nó. Đứa bé đang bất an trong giấc ngủ liền giãn mày, thân hình nhỏ bé cuộn tròn trong chăn ngủ say.

Giản Tri Nhạc thầm thở dài, quyết định ngày mai tạnh mưa sẽ đưa đứa bé đến đồn cảnh sát trả lại cho bố mẹ nó. Cậu thầm tính toán, không biết có phải ban ngày quá mệt hay lúc này đã thực sự kiệt sức, chỉ chợp mắt một lúc mà cậu cũng ngủ thiếp đi.

Cơn buồn ngủ ập đến, trong giấc mơ màng mệt mỏi, cậu cảm thấy toàn thân nóng ran và đầu óc ngày càng hỗn loạn, mơ màng. Giản Tri Nhạc cố gắng mở mắt, dùng mu bàn tay sờ trán, lòng cậu chợt trĩu xuống.

Thôi xong rồi.

Giản Tri Nhạc thầm kêu khổ, dính một trận mưa, cậu hình như sốt rồi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play