Trần Minh Châu liếc nhìn gương mặt nghiêng của Ôn Trĩ, cô cười lên rất đẹp, trên má có một lúm đồng tiền rất nhạt, không để ý sẽ không thấy được. Ánh mắt anh chỉ lướt qua rồi dừng lại ở Trương Tuấn, người cuối cùng cũng phản ứng kịp.
Trương Tuấn kích động ôm lấy Ôn Lệ quay mấy vòng, mắt sáng rực: “Anh sắp làm cha rồi? Anh có con trai rồi?!”
Ôn Lệ tức đến phát cho anh ấy một cái bạt tai: “Sao anh cứ chắc chắn là con trai? Nhỡ đâu là con gái thì sao?”
Trương Tuấn cười ha ha: “Con gái anh càng thích, chắc chắn con bé sẽ xinh đẹp như em vậy!”
Dù da mặt Ôn Lệ có dày đến đâu thì cũng thấy ngượng ngùng trước lời nói của Trương Tuấn.
Ôn Tĩnh nhìn Trương Tuấn và Ôn Lệ đầy ngưỡng mộ. Nếu năm đó cô ấy cũng dám phản kháng cha mẹ như em hai, tự mình chọn người mình thích thì có khi bây giờ cô cũng được hạnh phúc như em ấy.
Không chỉ Ôn Tĩnh thấy vậy, Ôn Trĩ cũng thế.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT