Ôn Trĩ xoay người thì thấy Trần Minh Châu bước vào. Hôm nay anh không mặc sơ mi trắng như buổi sáng, mà thay bằng áo khoác xanh đậm của nhà máy cơ khí, áo khoác không cài khuy, để lộ chiếc áo ba lỗ trắng bên trong. Thời tiết hôm nay hơi nóng, thái dương và cổ anh thấm một lớp mồ hôi mỏng.
Trương Tuấn nhìn thấy Trần Minh Châu thì cười nói: “Đúng lúc đấy, trưa nay ăn ở chỗ tôi luôn nhé, tôi mua mấy món đồ nguội, mấy ngày không gặp rồi, tụ họp một chút.”
Cố Huy đặt đồ xuống: “Nhưng chúng ta không uống rượu được đâu, chiều tôi còn đi làm.”
Trương Tuấn cũng nói: “Không uống, tôi cũng phải đến cơ quan báo cáo.”
Trần Minh Châu: “Tôi cũng không uống.”
Anh bước đến bên cạnh Ôn Trĩ, thân hình cao lớn gần như chắn hết ánh sáng chiếu từ cửa sổ lên người cô. Ôn Trĩ ngẩng đầu nhìn anh, nửa mặt anh chìm trong bóng tối, đường nét gò má sắc nét, đôi mắt đen như mực dưới hàng lông mày rậm, không thể nhìn ra được cảm xúc trong mắt.
Chỉ nghe thấy anh hỏi: “Xong việc rồi à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT