Lúc ở nhà họ Ôn, không phải ai cũng có một cái ly riêng, mọi người đều dùng chung với nhau, đối với chuyện này Ôn Trĩ cũng không để ý gì nhiều, chỉ cần có nước uống là được.
Cô uống xong đưa lại cốc cho Trần Minh Châu, ánh mắt anh dừng vài giây ở miệng ly nơi môi cô vừa chạm vào, rồi bất giác hỏi:“Chị hai chị tìm chị có việc gì?”
Ôn Trĩ ngập ngừng, không biết có nên kể chuyện chị cả với anh không. Dù gì trước đây chị cả cũng từng nói xấu hai người họ.
Trần Minh Châu nhẹ nhàng siết chặt cái ly, ngồi xuống ghế, giọng nói không nóng cũng không lạnh: “Không sao, không muốn nói cũng được. Muộn rồi, chị về ăn cơm đi.”
Ôn Trĩ khẽ gật đầu: “Được.”
Cô quay người đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Trần Minh Châu nhìn cánh cửa vừa khép, môi mím chặt, rồi cầm ly lên, ngón tay anh vô thức vuốt nơi miệng cốc ướt ướt, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh bờ môi ướt át của Ôn Trĩ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT