Suốt cả đoạn đường Cố Huy vẫn luôn giữ khoảng cách không quá xa nhưng cũng không quá gần với cô, chờ người vào khu đại viện rồi anh ta mới rời đi.
Nghĩ đến chiến hữu Trần Nghiêu Thư, trong lòng Cố Huy cũng khó chịu.
Nếu như Trần Nghiêu Thư còn sống, không chừng cuộc sống của Ôn Trĩ đã thoải mái hơn rất nhiều.
Khi Ôn Trĩ về đến nhà, vừa hay gặp chị Dương Tuệ đang mang đồ ra rửa chén. Dương Tuệ ngạc nhiên hỏi:“Ơ, cô không về cùng kỹ sư Trần à?”
Ôn Trĩ không hiểu gì: “Tôi về một mình mà.” Cô bỗng nhìn thấy cánh cửa sắt còn khóa, lúc này mới hiểu ý của chị Dương Tuệ: “Cậu ấy đã về rồi sao?”
Dương Tuệ nói: “Ừ, cậu ấy hỏi cô đi đâu, tôi bảo cô bị chị hai đi rồi.”
Trên đường đi về, Ôn Trĩ không gặp Trần Minh Châu, chắc là thấy nhà không có ai nên anh lại quay lại nhà máy rồi. Nghĩ đến chuyện anh còn chưa ăn trưa, Ôn Trĩ hơi hối hận vì mình không để ý thời gian, cô vội vàng chuẩn bị bữa trưa, làm xong liền đựng vào hộp cơm và đi tới nhà máy cơ khí.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play