Trời vừa chạng vạng tối, Đào Phương và Hoàng Văn đã trở về.
Buổi tối, Ôn Trĩ làm mì sợi cán tay. Hôm nay chắc Đào Phương mệt lắm, ăn cơm xong rửa qua loa rồi đi ngủ luôn. Thím  Hoàng nhà bên cũng không như mọi khi, ăn xong lại mắng chửi chú Hà và Hà Chính Dân, mà cũng đi nghỉ sớm.
Khi Ôn Trĩ đang rửa bát ngoài sân, cô nghe thấy Hà Chính Dân lúc ấy cũng đang rửa nồi bát  nói với chú Hà: “Con mong mẹ ngày nào cũng mệt như thế này, về nhà ăn cơm xong là lăn ra ngủ, không còn sức mà lải nhải tụi con nữa.”
Chú Hà không nhịn được bật cười, giơ tay vỗ một cái vào sau gáy Hà Chính Dân: “Thằng ranh, nếu mày làm mẹ mày mệt chết thật thì tao lấy đâu ra vợ nữa?”
Hà Chính Dân: “…”
Hôm nay, Ôn Trĩ hỏi chị hai xem từ tỉnh về Thanh Thành thì tàu sẽ đến vào giờ nào. Dù sao thì anh rể hai thường xuyên đi xa, chắc chị hai sẽ biết. Chị hai bảo tàu sẽ đến Thanh Thành lúc 10 giờ 10 tối.
10 giờ 10 tối, cả khu tập thể máy móc đều đã ngủ say.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play