Khi Ôn Trĩ bước ra thì Đào Phương đã bày đồ ăn lên bàn. Cửa phòng Trần Minh Châu mở toang, chăn gối gấp gọn gàng, trong ngoài đều không thấy bóng dáng anh. Chưa kịp hỏi, Đào Phương đã lên tiếng trước: “Lúc trời chưa sáng Minh Châu đã đi với chú Ngụy của con rồi, nói là lên tỉnh họp, chắc tối muộn mới về.”
Từ Thanh Thành ra tỉnh có một chuyến tàu sáng lúc sáu giờ, đi mất ba tiếng, chiều còn một chuyến về.
Ăn sáng xong, Đào Phương và Hoàng Văn đi làm. Buổi sáng, Ôn Trĩ sang chỗ Ôn Lệ. Vừa đến khu tập thể cơ quan thì mới sực nhớ chị hai chắc đã đi làm, cô lại quay sang nhà ăn tìm chị cả. Không ngờ lại gặp cả Ôn Tĩnh và Ôn Lệ ngay ở cổng.
Ôn Tĩnh đang đỡ Ôn Lệ, sắc mặt Ôn Lệ hơi tái, một tay còn ôm bụng.
Ôn Trĩ vội chạy lại đỡ: “Chị hai, chị sao thế?”
Ôn Lệ khó chịu không muốn nói, Ôn Tĩnh thay cô ấy trả lời: “Sáng nay em hai xuống cầu thang thì trượt chân ngã, kêu đau bụng, chị đưa đi bệnh viện kiểm tra rồi.”
Tim Ôn Trĩ khựng lại:“Đứa nhỏ… có sao không chị?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT