Hà Á Lan nào dám nói là vì Trần Minh Châu đánh Ôn Tranh, khiến cô ta tức giận rồi trút lên người Ôn Trĩ.
Thấy Hà Á Lan cúi đầu không nói, Ôn Tranh lại lên tiếng: “Ba chị em của chị, mẹ chồng chị đã đánh chúng tôi rồi, Á Lan cũng sẽ xin lỗi chị, sao chị còn cứ bám lấy chuyện này?”
Lông mày Trần Minh Châu nhíu lại, chưa kịp ra tay thì người bên cạnh đã bất ngờ xông lên tát Ôn Tranh một cái.
Cô thấp hơn, Ôn Tranh lại cao, nên lúc tát còn phải hơi bật người lên. Trần Minh Châu mím môi nén cười, còn Cố Huy thì không nhịn được, khẽ chống nắm tay vào môi để kìm lại khóe miệng đang nhếch lên.
Ôn Trĩ tức giận: “Tại sao tôi phải bỏ qua? Các người vô cớ bôi nhọ tôi, còn không cho tôi biết lý do à?”
Ôn Tranh ngay người sờ lên má, bất ngờ vì người chị ba luôn nhẫn nhục nay lại dám tát mình trước mặt bao người. Cậu ta  trừng mắt định chửi, nhưng vừa chạm ánh mắt cảnh cáo của Trần Minh Châu liền im re, không dám nói nửa lời.
Ôn Trĩ vẫn chưa nguôi giận, nhất là nhớ lại những lời đồn khó nghe trong khu đại viện , liền không do dự tát thêm Hà Á Lan một cái. Khi Hà Á Lan kinh ngạc ngẩng đầu trừng cô, Ôn Trĩ lại tát thêm một cái nữa: “Đau lắm đúng không? Thế lúc bịa chuyện về tôi, cô có nghĩ những lời đó đâm vào tôi còn đau hơn không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play