Ba mẹ và em út vào tù, ở nhà chỉ còn hai vợ chồng họ. Đúng lúc này lại tách hộ khẩu của chị cả và chị ba ra, sau này cậu ta còn mặt mũi nào ở nhà máy dệt nữa? Người ta vốn chỉ nói xấu sau lưng, giờ thì nói thẳng vào mặt.
Trần Minh Châu nói với xưởng trưởng nhà máy dệt: “Chuyện này tôi cần nhà máy cho một lời giải thích. Chị dâu tôi không thể chịu oan ức thế này.”
Cố Huy nói: “Theo pháp luật quốc gia, vu khống gia đình liệt sĩ và công an sẽ bị xử phạt hành chính, giam giữ 15 ngày.”
Hà Á Lan sợ hãi trừng mắt, Ôn Tranh cũng vội vàng nói giúp: “Cảnh sát Cố, anh Trương Tuấn, vợ tôi đang mang thai, không thể bị giam giữ. Hai người có thể bỏ qua cho cô ấy một lần không? Thế này đi, tôi để cô ấy xin lỗi chị ba, được không? Anh Trương Tuấn, chúng ta đều là người một nhà, dù sao Á Lan cũng là em dâu anh, anh không thể nhìn cô ấy bị giam giữ chứ.”
Trương Tuấn lạnh giọng: “Đã phạm lỗi thì phải chịu trách nhiệm, chuyện này không ai xin xỏ được.”
Trần Minh Châu: “Xưởng trưởng , tôi muốn Hà Á Lan trước khi bị giam phải dùng loa ở nhà máy dệt công khai xin lỗi chị dâu tôi, nếu không chuyện này chưa xong đâu.”
Nói xong, ánh mắt đen kịt của anh dừng lại trên người Hà Á Lan và Ôn Tranh. Hai người vừa chạm vào ánh mắt đầy sát khí đó liền nhớ đến thủ đoạn của anh đêm hôm trước, lập tức lạnh sống lưng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT