Cô ngạc nhiên nhìn Trần Minh Châu, anh giải thích với vẻ bình thản: “Tay mẹ có thể không đủ lực, bôi không tới nơi thì thuốc không có tác dụng.”
Ôn Trĩ lập tức nhớ tới lực tay của y tá, lại nhìn bàn tay nổi gân xanh của Trần Minh Châu, theo bản năng muốn từ chối, nhưng lại nghe giọng anh: “Chị dâu, được không?”
Hai chữ “không được” Ôn Trĩ mãi không nói ra được.
Cô khẽ “ừ” một tiếng, rụt rè nói: “Có thể nhẹ tay chút không?”
Giọng người đàn ông khàn khàn: “Tôi sẽ cố gắng.”
Ngoài trời sắp tối, ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu vào người Ôn Trĩ, khiến gò má cô đỏ bừng. Cô nhìn Trần Minh Châu rửa tay xong bước vào, anh xắn tay áo, đổ chút dầu thuốc vào lòng bàn tay rồi đi đến bên cô: “Chị dâu, nhấc tóc lên đi.”
Ôn Trĩ hồi hộp “ồ” một tiếng, vén tóc sang một bên, lộ ra chiếc cổ trắng nõn mảnh mai.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play