Mọi người vừa xuất viện thì gặp Dương Tuệ và Hoàng Văn, còn có Lưu Mộng Cầm và Ngụy Bình đi từ khu tập thể đến.
“Tiểu Trĩ, chuyện của cô tôi nghe Bình Tử nói rồi, cổ cô thế nào rồi?”
Dương Tuệ chạy tới, lo lắng nắm tay Ôn Trĩ, Hoàng Văn thấy cô không sao thì cũng yên tâm hơn.
Đào Phương lại kể lại chuyện tối qua một lượt. Hoàng Văn và Lưu Mộng Cầm nghe xong tức đến mức chửi bới bọn buôn người không tiếc lời.
Ôn Tĩnh quay về nhà ăn của khu công chức, Ôn Trĩ ngồi sau xe đạp của Trần Minh Châu về trước. Đào Phương và mấy người còn lại đi bộ theo sau. Ôn Trĩ ngồi thẳng lưng, hai tay bám chặt khung sau xe, cổ cũng không dám xoay mạnh, nhìn cảnh vật lướt qua trước mắt từng chút một.
“Làm sao cậu đoán được tối qua tôi ở với chị cả?” Ôn Trĩ đột nhiên hỏi một câu.
Trần Minh Châu đạp xe rất chậm: “Tôi đi tìm chị hai chị rồi cả chị và chị cả đều biến mất, tôi đoán là hai người chắc đang ở cùng nhau.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play