Trên đường đi, Ôn Tĩnh cứ lo lắng nhìn Ôn Trĩ, không biết cô bị bắt lúc nào. Mắt cô ấy bị bịt lại, không biết sẽ bị đưa đi đâu. Đi được khoảng hơn 20 phút, bọn họ dừng lại ở một căn nhà, tháo khăn bịt mắt của Ôn Tĩnh ra. Ánh sáng đột ngột khiến chị nheo mắt, rồi nhìn quanh.
Đây là một căn phòng trống, chỉ có ít rơm khô dưới đất. Ngoài cô ấy và Ôn Trĩ, còn có ba cô gái khác.
Hai người trong số đó đang khóc vì sợ, lập tức bị một tên gầy đá vào: "Khóc cái gì mà khóc! Khóc nữa tao đập chết!"
Hai cô gái sợ hãi ôm lấy nhau, không dám rên một tiếng.
Bọn chúng cởi trói cho Ôn Tĩnh, một tên vỗ mặt cô ấy: "Ngoan ngoãn chút đi, vào đây rồi thì đừng mơ ra ngoài nữa."
Nói xong tên đó rời đi cùng đồng bọn.
Ôn Tĩnh không biết vì sao mình bị bắt, càng không có thời gian để nghĩ, cô ấy vội chạy đến bên Ôn Trĩ, đỡ cô dậy để dựa vào lòng mình, vừa xoa mặt vừa xoa tay em gái, vừa khóc vừa sợ: "Tiểu Trĩ, em tỉnh lại đi, đừng dọa chị, tỉnh lại đi, nhìn chị một cái được không?"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play