Sắc mặt của Trần Minh Châu hơi khựng lại, ngẩng mắt nhìn Ôn Trĩ, trong tai anh cứ văng vẳng hai chữ cô vừa gọi.
— Minh Châu.
Cô gọi anh là Minh Châu.
Đào Phương "a" lên một tiếng, không thể tin nổi liền cầm một miếng bánh lên nhìn kỹ: "Cái bánh này đúng là khác với loại Minh Châu hay mua về, còn có hoa được khắc trên mặt nữa." Bà nhìn Ôn Trĩ đầy kinh ngạc: "Thật sự là con làm sao?"
Ôn Trĩ gật đầu: "Vâng, thật sự là do con làm đấy mẹ. Mẹ nếm thử đi, xem có ngon không."
Rồi cô lại quay sang nói với Trần Minh Châu: "Cậu cũng ăn thử đi, xem vị thế nào."
Trong đáy mắt Trần Minh Châu lấp lánh ý cười: "Được."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play