Nhiệt độ trong lòng của Ôn Trĩ cũng có phần xao động.
Dù cô không cần cõng ai mà chỉ cần tự mình chạy thôi, cũng không đuổi kịp Trần Minh Châu đang cõng người chạy trước.
Trần Minh Châu chạy một mạch về đến nhà, đặt Đào Phương ngồi xuống ghế, rót cho bà một cốc nước nóng, rồi cầm áo mưa lên nói: “Mẹ, con ra ngoài một chút.”
“Ấy, Minh Châu...” Đào Phương còn chưa kịp gọi thì người đã chạy mất bóng.
Ôn Trĩ, Lưu Mộng Cầm và Hoàng Văn còn cách khu nhà một đoạn đường, hôm nay trời mưa to, đường xá vắng hoe, ba người vừa đi vừa trò chuyện. Hoàng Văn nhìn thấy bóng người phía trước, liền "ối" một tiếng: “Ơ kìa, kỹ sư Trần sao lại quay lại nữa?”
Ôn Trĩ ngẩng đầu lên, thấy Trần Minh Châu đang chạy trong mưa, chỉ vài bước đã đến trước mặt họ. Quần áo anh ướt sũng, nước mưa chảy dọc theo đường nét gương mặt, mái tóc ngắn đẫm nước, anh liếc nhìn áo sơ mi trắng ướt dính vào người của Ôn Trĩ, đường cong cơ thể hiện rõ hơn cả lúc mới dầm mưa xong.
Người đàn ông mím môi, bung áo mưa ra đưa cho cô: “Chị dâu, mặc áo mưa vào đi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play