Bỗng nhiên lại có tiếng sấm rền vang lên vào lúc nửa đêm, tia chớp xé toạc bầu trời đêm, soi sáng căn phòng tối đen trong chốc lát. Ôn Trĩ đang mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng mưa rơi, cứ ngỡ mình đang nằm mơ, liền trở mình tiếp tục ngủ. Không ngờ sáng hôm sau lại nghe thấy giọng oang oang của Hoàng Văn:“Trời ơi, mưa rồi, lại còn mưa to nữa!”
Đào Phương nói: “Hôm nay không đi đến nhà máy gỗ được rồi, ở nhà nghỉ đi.”
Ôn Trĩ lập tức bật dậy khỏi giường, kéo rèm cửa ra nhìn trận mưa xối xả ngoài trời như thác đổ.
Theo cốt truyện trong sách, trận mưa này sẽ kéo dài đến hoàng hôn mới tạnh. Cô phải nghĩ cách làm sao thuyết phục mẹ chồng và thím Hoàng đừng đi đến nhà máy gỗ vào ngày mai. Trong lúc ăn sáng, Ôn Trĩ cứ cúi đầu, không dám nhìn Trần Minh Châu. Chỉ cần nghĩ đến chuyện tối qua là cô lại cảm thấy mất mặt.
Hôm nay ở nhà không có việc gì làm, sau khi ăn xong Dương Tuệ lại đến tìm Ôn Trĩ, nói chuyện về Tưởng Toàn và Đinh Tú Phân, Tưởng Toàn vẫn đang thăm dò ý định giảm số tiền hàng tháng phải đưa cho cô ấy.
Ôn Trĩ không mấy để tâm, trong đầu toàn là chuyện ngày mai ở nhà máy gỗ.
Đến giờ ăn trưa, Trần Minh Châu không về, Ngụy Bình cũng không về lấy cơm cho anh, chắc là bên xưởng đang bận rộn. Ăn xong, Ôn Trĩ định mang cơm đến nhà máy cơ khí cho Trần Minh Châu, nhưng bị Đào Phương ngăn lại: “Trời mưa rồi, con đừng đi, để mẹ đi cho.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play