Đêm ở Thanh Thành tối đen như mực, trên đường hầu như không có một bóng người nào.
Trần Minh Châu đạp xe đến khu tập thể công chức mới dừng lại. Anh khóa xe, vừa định lên lầu thì chợt nghe thấy tiếng của Cố Huy vang lên ngoài khu tập thể: “Minh Châu?”
Trần Minh Châu quay đầu lại, Cố Huy nhướn mày: “Quả nhiên là cậu à?”
Trên mặt Cố Huy lộ rõ vẻ mệt mỏi, đoán được lý do Trần Minh Châu đến đây tối muộn là vì chuyện người nhà họ Ôn đến làm khó chị dâu anh chiều nay. Anh ta lấy điếu thuốc từ túi áo đưa cho Trần Minh Châu, liếc mắt nhìn băng ghế đá bên cạnh xe đạp: “Ngồi xuống nói chuyện chút đi.”
Trần Minh Châu ngồi xuống, châm thuốc hút. Vừa rít một hơi, Cố Huy đã nói: “Tôi biết chị dâu cậu bị ấm ức. Ôn Hướng Đông và Tôn Phượng Nga chúng tôi cũng đã dạy dỗ rồi, nhưng họ không vi phạm pháp luật, nên chỉ có thể cảnh cáo bằng miệng thôi.”
Trần Minh Châu hơi khựng lại khi đang gẩy tàn thuốc, quay sang nhìn Cố Huy: “Chiều nay Tôn Phượng Nga và Ôn Hướng Đông đến khu tập thể công chức?”
Cố Huy ngẩn người, rồi bất chợt hỏi: “Chị dâu cậu không nói với cậu à?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play