Thật ra không chỉ bà ta, ai trong khu này ngửi được mùi đều thèm. Thời buổi này, nhà nào cũng không phải muốn ăn thịt là ăn được, nếu nhà ai có chút mùi thịt bay ra, mọi người ăn cơm trong hành lang ngửi mùi cũng có thể ăn thêm mấy bát cơm.
Ngụy Bình về muộn hơn, ngửi thấy mùi thơm lập tức mặt dày bám lấy nhà họ Trần ăn ké.
Còn nói cho có vẻ hay: “Cha em không có nhà, chỉ còn mình em, em ăn cũng không ‘nhiều’.”
Trong bữa tối, Ngụy Bình và Đào Phương bàn chuyện nhà máy gỗ. Đào Phương lại hỏi: “Bình Tử à, khi nào cha cháu về?”
Ngụy Bình nói: “Chắc vài hôm nữa thôi thím.”
Trong suốt bữa cơm, Ôn Trĩ vẫn yên tĩnh như thường lệ. Ngụy Bình và Đào Phương không phát hiện gì bất thường, nhưng Trần Minh Châu lại tinh ý nhận ra điều không đúng. Anh liếc nhìn Ôn Trĩ đang cúi đầu ăn cơm.
“Chị dâu.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT