Về đến nhà, Ôn Trĩ phát hiện nhà Dương Tuệ khóa cửa, không biết đi đâu.
Trần Minh Châu rửa tay rồi cùng Ôn Trĩ nấu cơm, chẳng bao lâu sau Đào Phương và Hoàng Văn cũng về.
Hoàng Văn vừa vào nhà đã bắt đầu mắng chồng, Hà Bảo Sâm đứng ở cửa múa chảo: “Trời đất ơi, đủ rồi đủ rồi! Bà đừng có lải nhải nữa được không, đầu tôi sắp nổ tung rồi. Bà chê tôi xào dở thì tự vào mà xào!”
Nói rồi ông ấy ném cái xẻng vào nồi, tức tối bỏ vào phòng.
Hoàng Văn chống nạnh mắng: “Bảo ông nấu bữa cơm mà tôi còn phải van nài chắc?”
Trong phòng, Hà Chính Dân gãi sau đầu, rồi lại xoa xoa tai, không muốn nghe mẹ mình lải nhải nữa. Hà Bảo Sâm ngồi trên ghế hút thuốc, lầm bầm với Hà Chính Dân: “Con nhìn mẹ con mà xem, bà ấy kiếm được ít tiền mà như thể mình là giỏi lắm, suốt ngày quát nạt chúng ta, cứ như thế này thì thà để bà ta ở nhà còn hơn!”
Hà Chính Dân không dám nói gì, sợ lở miệng lại bị mẹ mắng thêm mấy câu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play