Cô báo với chị hai một tiếng rồi chạy xuống lầu. Trần Minh Châu quay đầu xe, thuận tay đưa cánh tay ra sau, Ôn Trĩ theo thói quen đặt tay lên tay áo anh, mượn lực ngồi nghiêng lên yên sau.
Nhìn hai người họ rời khỏi khu đại viện công chức, Trương Tuấn hút một hơi thuốc, trong lòng bất giác giật thót.
Sao anh ấy lại thấy… Trần Minh Châu và em vợ mình giống như vợ chồng thật thế nhỉ?
Trương Tuấn “xì” một tiếng, thầm mắng đầu óc mình có vấn đề, rồi chào Cố Huy một tiếng, quay về nhà.
Lúc này trời đã về chiều, mây đỏ như lửa giăng khắp chân trời, Ôn Trĩ nhìn dòng người tan ca, rồi lại nhìn bóng lưng Trần Minh Châu đạp xe, nhận ra ánh mắt không ít người lướt qua họ khi họ đi ngang qua.
“Minh Châu, cậu chở ai đấy?” Đột nhiên phía trước vang lên một giọng lạ.
Theo sau là mấy người khác gọi:“Anh Minh Châu!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play