Trần Nguyên và Tiểu Chu lập tức quay phắt người đi. Phó Sâm bình tĩnh bước lên, đóng cửa lại một cách rất tự nhiên, còn không quên buông một câu tán thưởng: “Cún ngoan.”
Lúc Tống Tinh Kỳ chạy tới hóng hớt thì đã chẳng còn thấy được gì.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Cậu chớp mắt hỏi.
Mà trong phòng lúc này, Khâu Tử Kiệt vẫn đang ngoạm lấy chiếc quần của Phó Dự, dùng hết sức kéo. Chỉ cần Phó Dự nhấc chân một chút, cậu hoàn toàn có thể kéo bay cả quần lẫn vớ xuống một thể, sạch sành sanh không sót mảnh nào.
Phó Dự đứng yên tại chỗ, nửa người trên không mảnh vải che thân, vậy mà vẫn toát lên khí thế trầm tĩnh đến lạnh người. Hắn lạnh lùng nhìn Khâu Tử Kiệt, giọng khàn khàn cảnh cáo: “Tôi cứu cậu, cậu liền báo đáp tôi thế này? Làm cho tôi ngay tại nhà mình cũng bị mất mặt?”
“Tôi đang giúp anh mà.” Khâu Tử Kiệt nghiêm túc trả lời, giọng rất oan ức.
Phó Dự nhìn cậu chằm chằm, gằn giọng: “Còn cãi lý.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT