Khâu Tử Kiệt nằm gọn trong góc xe cứu thương, đôi mắt đen lay láy chăm chú nhìn nhân viên y tế đang cẩn thận xử lý vết thương trên người Phó Dự.
Chỉ là thái dương đổ chút mồ hôi, thế nhưng bàn tay kia... bàn tay từng nhẹ nhàng xoa đầu cậu, giờ đây lại trở nên không nỡ nhìn thẳng. Vết bỏng đỏ rực xen lẫn vết trầy sẫm màu, những mảng da bong tróc lấm tấm máu tươi. Hộ sĩ dùng nước muối sinh lý rửa sạch từng mảng da rách, sau đó sát trùng rồi bôi thuốc từng bước đều khiến người ngoài nhìn mà sống lưng lạnh buốt.
Khâu Tử Kiệt khẽ rùng mình. Cậu nhớ có lần mình bị bỏng nhẹ, một vết phồng nước nhỏ thôi cũng khiến cậu nhăn nhó cả ngày. Còn Phó Dự... thương tích lần này, rõ ràng còn nặng gấp bội.
“Ngao... ô... ngao ô...” Cậu rít lên hai tiếng.
Tiếng kêu ấy không phải gắt gỏng hay nhõng nhẽo. Là một loại xúc động dâng trào, không thể nói ra thành lời, chỉ có thể dùng tiếng tru để giải tỏa.
Hộ sĩ nghiêng đầu nhìn: “Nó đang đau lòng cho anh sao?”
Phó Dự liếc mắt sang, giọng điệu hờ hững nhưng lộ ra ý cười mờ nhạt: “Không chửi tôi là may rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT