“Tên Phó Dự kia đối xử với cậu không tốt à? Anh ta có thường xuyên đánh cậu không vậy?” Tống Tinh Kỳ vừa kinh ngạc vừa lo lắng, giọng điệu hoàn toàn không che giấu nổi vẻ sốt ruột.
“Muốn đánh thì anh ta cũng từng nghĩ tới đó, nhưng mà mỗi lần anh ta muốn tẩn tớ thì tớ chạy mất,” Khâu Tử Kiệt nhớ lại, vẻ mặt nghiêm túc như đang tường thuật lại một trận truy sát sinh tử, “Nhưng khổ nỗi cái phòng kia quá lớn, chạy kiểu gì rồi cũng bị bắt lại.”
Dừng một chút, cậu chột dạ bĩu môi: “Thật ra thì... anh ta chưa từng thực sự động tay đánh tớ đâu. Nhưng mà anh ta biết dùng nhiều chiêu tra tấn lắm, ví dụ như... đưa cho tớ một cái đùi vịt siêu thơm, để ngay trước mặt, cho nhìn mà không cho ăn!”
Khâu Tử Kiệt kể lại trong sự ngây thơ đầy oan ức, nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu Tống Tinh Kỳ lại hoàn toàn khác.
Trong tưởng tượng của cậu, Khâu Tử Kiệt ngạo kiều là thế lại bị trói chặt bằng dây thừng như bị bắt cóc, còn bị bỏ đói đến mức bụng réo vang, thức ăn và nước uống đặt ngay trước mặt mà không được chạm vào, đây chẳng phải là... hình thức tra tấn dã man nhất trong phim truyền hình hay sao?
Tống Tinh Kỳ căm phẫn đến siết chặt nắm tay: “Quá đáng thật sự! Tàn nhẫn đến mức không có nhân tính!”
“Cậu nói đúng! Tớ cũng cảm thấy như vậy!” Khâu Tử Kiệt gật đầu lia lịa, thở dài bất mãn, “Động thủ chắc cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT