“Chúng ta đi thang bộ, hướng lên trên mà chạy!” Khâu Tử Kiệt dứt khoát hô nhỏ.
Tống Tinh Kỳ không chút nghi ngờ, ngoan ngoãn gật đầu: “Được!”
Hai chú chó lớn lao vào hành lang. Cánh cửa đôi phát ra tiếng cạch khi bị va mạnh, tạo nên âm thanh vang vọng giữa không gian yên tĩnh.
Phía sau, Vương Húc lật đật chạy theo, cũng đẩy cửa bước vào hành lang. Ánh mắt hắn ta lập tức bắt được một đoàn lông trắng lướt qua khúc rẽ lên lầu, tưởng là hai con chó chạy xuống dưới, hắn ta không nghĩ nhiều liền hướng thẳng về cầu thang dưới lầu mà phóng đi.
Trên tầng, Khâu Tử Kiệt nhẹ nhàng nhô đầu ra khỏi tay vịn cầu thang, ánh mắt sắc bén: “Hắn ta đi xuống rồi, chúng ta ra ngoài.”
Tống Tinh Kỳ nhanh chóng bám sát phía sau, không dám cách xa dù chỉ một bước.
“Tớ từng sống ở khách sạn Duyệt Lan một thời gian,” Khâu Tử Kiệt vừa chạy vừa nói, “Biết thang máy vận chuyển hàng hóa nằm ở đâu. Chúng ta đi đường đó, có thể xuống nhanh và an toàn hơn.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT