Cố Dương một lần nữa bị Phàn Uyên tắm sạch sẽ ném vào trong ổ chăn. Cậu vừa làm chuyện xấu xong nên cũng không dám kêu chuyện chưa mặc quần áo, đôi chân nhỏ ngắn ngủn gắt gao kẹp chặt, xấu hổ dựa sát vào cổ Phàn Uyên, hai tay ôm lấy ngón tay hắn.
Phàn Uyên thỉnh thoảng lại cử động đầu ngón tay, khẽ cọ lên gương mặt Cố Dương hoặc xoa xoa đầu cậu, khiến cậu nhanh chóng thiếp đi.
Quả thật Cố Dương cũng đã mệt rã rời, cùng Phàn Uyên ngủ trong căn phòng thoang thoảng mùi hoa dịu dàng.
Trong giấc ngủ, Cố Dương mơ một giấc mơ vô cùng táo bạo.
Cậu khống chế vô số nhánh dây leo trói chặt Phàn Uyên, muốn làm gì thì làm, Phàn Uyên hoàn toàn không thể tránh thoát, chỉ có thể dùng gương mặt đỏ bừng không ngừng hướng cậu cầu xin tha thứ.
Sáng sớm, Cố Dương thoải mái trở mình, chậm rãi mở mắt, nhìn trần nhà phủ kín hoa, nhất thời đầu óc vẫn còn chưa tỉnh hẳn.
Giọng nói của Phàn Uyên từ bên cạnh truyền đến:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play