Cố Dương sững người, chớp mắt ngơ ngác nhìn hắn, rồi bỗng nhắm tịt mắt lại, nghiêng người ngã về phía sau, nằm gọn trong lòng bàn tay Phàn Uyên, bắt đầu giả chết.
“Tớ không biết, cái gì cũng không biết, tớ chỉ là một con người nhỏ bé, yếu ớt, đáng thương vô tội thôi.”
Nói xong, Cố Dương liền thấy không cam tâm, đá đá vào lòng bàn tay Phàn Uyên, mở to mắt đối diện với đôi mắt đen láy của hắn.
Cậu có thể từ trong tròng mắt đen của Phàn Uyên nhìn thấy chính mình, ở trong đó chỉ có hình bóng của cậu.
“Nhưng cậu cũng không thể cứ đánh mông tớ chứ?”
Phàn Uyên đặt Cố Dương trở lại giường, rồi cũng nằm xuống cạnh cậu, nhìn trần nhà.
“Đã nói rồi mà, chỉ cần cậu đánh lại được tôi, cậu muốn đánh bao nhiêu cũng được.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play