Trên bàn cơm bày đầy những món mà Cố Dương thích nhất, vẫn nhiều thịt ít rau như thường lệ. Bông cải xanh là món Phàn Uyên bắt Cố Dương nhất định phải ăn mỗi ngày.
Phàn Uyên dẫn Cố Dương ngồi xuống cạnh bàn, đưa cho cậu cái muỗng nhỏ nhất, múc đầy thịt và đồ ăn rồi để cậu dùng tăm xiên từng miếng.
Cố Dương ngồi bên tay trái Phàn Uyên, tựa vào cánh tay hắn, ăn đến mức hai má phồng lên, miệng nhỏ bận rộn nhai mãi không nghỉ.
Cậu vừa ăn vừa liếc nhìn bông hoa dại được để trên bàn bên kia. Bông hoa dại đó được Phàn Uyên cắm trong một chiếc bình sứ trắng thanh nhã, cành vươn dài, bông thật lớn. Không hiểu sao, nhìn thế nào Cố Dương cũng thấy thích.
Phàn Uyên thấy Cố Dương đang ăn mà còn lơ đãng, liền nhích nhích cánh tay trái bị cậu dựa vào, kéo cậu lại gần mình hơn, rồi cầm tăm xiên một miếng bông cải đưa đến trước mặt cậu.
Cố Dương còn đang mải gặm thịt, thấy Phàn Uyên đưa bông cải tới thì nhíu mày, vẻ mặt không thích, nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng ăn. Ăn xong bông cải còn không quên tranh công, hỏi hắn:
“Phàn Uyên, cậu thấy đóa hoa kia có đẹp không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play