Phàn Uyên xoa mặt Cố Dương, nhắc cậu nghiêm túc nghe giảng. Cố Dương lúc này mới quay đầu, nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của Phàn Uyên, thoải mái duỗi người, tiện thể ngáp một cái rồi lơ đãng nhắm mắt ngủ luôn.
Trên bục giảng, thầy giáo vẫn đang hăng say giảng bài, nước bọt bắn tứ tung. Phàn Uyên cúi đầu nhìn Cố Dương bé xíu ngủ ngon lành trong lòng bàn tay, cũng không gọi cậu dậy nữa.
Lúc Cố Dương tỉnh lại, xung quanh tối đen như mực, còn hơi lắc lư. Cậu duỗi chân tay một chút, nghĩ chắc mình đang ở trong túi áo của Phàn Uyên, bàn tay hắn vẫn nhẹ nhàng nắm lấy cậu như trước.
Cậu thò đầu ra ngoài, vừa mới lấp ló một chút đã bị Phàn Uyên ấn đầu đẩy vào.
“Bên ngoài lạnh lắm, đừng chui ra. Sắp về đến nhà rồi.”
Cố Dương ngồi trong túi, ôm ngón tay Phàn Uyên, dụi dụi gương mặt nóng hổi vào đầu ngón tay hắn, lí nhí rì rầm hai tiếng.
Giấc ngủ lần này của cậu có hơi dài, không ngờ khi tỉnh lại thì đã tan học rồi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play