Lúc này đôi tai cụp xuống của Cố Dương mới từ từ dựng lên, cậu xoay người quay mặt về phía cửa sổ lớn, ngước nhìn vầng trăng tròn ngoài kia, cả người bất ngờ trở nên ngoan ngoãn lạ thường, cũng không bị ánh trăng tròn ảnh hưởng như đêm hôm ấy.
Thấy Cố Dương như vậy, vẻ mặt Phàn Uyên cuối cùng cũng có phần dịu lại.
Cố Dương đang ngẩng đầu ngắm trăng, bỗng xoay người nghiêng đầu nhìn về phía Phàn Uyên. Cậu mím môi, khẽ nở một nụ cười ngoan ngoãn mà ngượng ngùng với Phàn Uyên.
Nụ cười ấy trong bóng tối, dưới ánh trăng mờ ảo càng thêm rạng rỡ.
Cố Dương giơ tay, chậm rãi cởi từng nút áo sơ mi, để lộ lồng ngực trắng nõn, bên ngực trái trống trơn, nơi đó từng ghi tên Phàn Uyên. Cởi được nửa chừng, Cố Dương dừng lại, đưa tay ra phía Phàn Uyên, khẽ vẫy.
“Phàn Uyên, cậu qua đây với tớ được không?”
Phàn Uyên nheo mắt, nhìn chằm chằm Cố Dương dưới ánh trăng, không hề nhúc nhích.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT