Phàn Uyên nắm lấy chiếc khăn nhỏ màu xám treo trên đuôi của Cố Dương, giúp cậu vuốt thẳng lớp lông rối tung do bị cọ vào áo khoác. Sau đó, hắn mới đeo khăn lại cho cậu.
Không có chiếc khăn nhỏ, phần đuôi vốn ít lông của Cố Dương lạnh buốt. Giờ được bọc lại cẩn thận, cậu mới bám vào vai Phàn Uyên, khẽ thở phào rồi đứng dậy khỏi đùi hắn.
Phía trước, giáo viên đã mắng Mạnh Triển và Lý Tử Yên một trận, các bạn trong lớp đều chỉ nghĩ hai người họ đùa giỡn trong giờ học.
Lý Tử Yên thì có nỗi khổ mà chẳng dám nói, mặt nghẹn đến mức chuyển sang màu gan heo, tức tối ngồi xuống rồi lén quay đầu nhìn. Thấy Cố Dương đã đứng chỉnh tề, Phàn Uyên thì đang lật sách, hai tay đều đặt trên bàn, làm như tất cả những gì hắn thấy ban nãy chỉ là ảo giác.
Cố Dương đứng suốt cả buổi sáng, Phàn Uyên cũng ngồi bên cậu cả buổi. Nếu cậu mệt, liền lén tựa vào chân hắn nghỉ ngơi, như vậy cũng không đến mức quá vất vả.
Giờ nghỉ trưa, hai người cùng vào phòng chứa đồ ăn cơm, cố ý nán lại thêm một lúc, mãi đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên mới trở về.
Vừa về chỗ ngồi đã thấy trên bàn hai người đặt một cái túi vải dơ bẩn. Mở ra bên trong toàn là trứng gà sống được gói bằng báo cũ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play