Quý Noãn nhắm mắt giả vờ ngủ, hoàn toàn không để tâm đến câu hỏi vừa rồi của anh ta.
Tiếng lật sách chậm rãi vang bên tai cô, khiến tâm trạng càng thêm bực bội.
Bị bắt trúng tim đen vì thiên vị riêng trong lúc viết truyện, cô vừa thẹn vừa bức bối. Nhưng nghĩ lại thì, ngoài Ương Ương ra, chẳng ai biết thân phận thật của cô, trong lòng mới thoáng an ổn hơn chút.
Khi đến ga tàu điện ngầm gần khu chung cư, Quý Noãn lặng lẽ đi sau Phó Tư Lãng vào khu nhà.
Cô cứ thế bước theo bóng lưng anh, chợt nhớ tới thời còn đi học, anh cũng luôn lặng lẽ theo sau cô như vậy. Hai người dùng điện thoại để nói chuyện, chưa từng bị người khác gắn kết với nhau.
Vào thang máy, Phó Tư Lãng đứng cạnh bảng điều khiển, ấn giữ nút mở cửa cho đến khi cô bước vào mới buông tay.
Thang máy chầm chậm đi lên, Quý Noãn còn đang suy nghĩ nên chào tạm biệt anh thế nào cho tự nhiên, thì cửa vừa mở ra, một giọng nói non nớt vang lên như tiếng chuông:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play