Ương Ương trở về, liền chen vào phòng Quý Noãn, nằm sấp trên giường vừa viết vừa tám chuyện cùng cô.
“Cậu đang không vui đúng không?” – Ương Ương hỏi thẳng.
Quý Noãn vừa thu dọn hành lý xong, vẫn còn đang ngẩn ngơ, trong đầu toàn là những lời của Phó Tư Lãng. Nghe Ương Ương hỏi, cô vội vàng xua tay: “Không có đâu.”
Ương Ương ngồi dậy, nhìn bóng lưng cô nói: “Tiểu Noãn, có chuyện gì cậu cứ nói với tớ. Tớ có thể không giúp gì được, nhưng ít ra còn có thể bày vài kế ngu ngốc cho cậu.”
Quý Noãn bật cười vì bị chọc ghẹo: “Cậu cũng biết là kế ngu mà còn nói.”
Ương Ương hừ lạnh đầy kiêu ngạo: “Cho dù tớ là một đứa bạn vô dụng, nhưng trong lòng tớ chỉ có mỗi cậu.”
Quý Noãn kéo rèm cửa sổ ra. Ánh nắng tháng năm chan hòa tràn vào phòng, gió từ làng mang theo hương thơm dịu nhẹ ùa tới khiến người ta tỉnh táo hơn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play