Quý Noãn chạy như bay đến phòng tự học.
Cô chưa từng thấy tuyết, căn bản không biết đi lại thế nào trong thời tiết này, suốt dọc đường còn tiếc hùi hụi vì cái bài tập chết tiệt khiến cô chẳng kịp thưởng thức cảnh tuyết đẹp như tranh vẽ.
Phó Tư Lãng đến trước năm phút, đứng chờ cô trước cửa phòng tự học.
Từ xa đã thấy mái tóc đen của cô lấm tấm tuyết trắng, miệng phả ra từng luồng hơi trắng, chóp mũi đỏ ửng, cô khẽ hít mũi nhìn qua đã khiến người ta thấy xót lòng.
Phó Tư Lãng lấy chiếc ô cán dài màu đen tựa trên giá, bung ra rồi đi vào trong màn tuyết.
Khi cô lại gần, anh nghiêng ô về phía cô, chắn đi lớp tuyết sắp đổ lên vai cô.
“Sao không mang ô?” Anh dịu dàng hỏi, tay nhẹ phủi tuyết vương trên tóc cô.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play