Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi sáng vùng duyên hải sông Cửu Long, mặt biển lấp lánh như dát bạc, sóng vỗ rì rào hòa quyện với tiếng chim hải âu lượn vòng trên bầu trời xanh thẳm. Gió biển thổi nhẹ, mang theo vị mặn mà của đại dương, quyện với hương thơm nồng nàn từ những quầy hải sản nướng dọc bờ biển. Chu Nguyên Chương và Hòa Yên Ninh ngồi trên ghế gỗ mộc mạc tại một quầy nhỏ ven biển, trước mặt là bàn đầy tôm, mực, sò nướng, và vài ly nước dừa tươi mát. Hương vị hải sản thơm lừng, khói trắng nghi ngút từ lò than hồng, và tiếng sóng đều đặn tạo nên một không gian dân dã, ấm áp, trái ngược với sự uy nghiêm của cung điện mà họ quen thuộc. Hòa Yên Ninh, trong bộ y phục lụa vàng nhạt thêu hoa mẫu đơn, mái tóc đen óng tung bay trong gió, ánh mắt vẫn vương chút u sầu từ những lo lắng về giấc mơ tiên tri của bà Thiên Hậu, nhưng nụ cười rạng rỡ dần trở lại sau khi được Chu Nguyên Chương an ủi. Chu Nguyên Chương, trong y phục giản dị màu xanh thẫm, ánh mắt tràn đầy yêu thương xen chút tinh nghịch, như đang chờ cơ hội trêu nàng để làm nàng cười nhiều hơn.
Bỗng nhiên, từ phía xa, tiếng chiêng trống rộn ràng vang lên, hòa lẫn với tiếng cười nói rôm rả của một đám đông tụ tập gần bãi cát rộng ven biển. Chu Nguyên Chương nheo mắt, nhận ra một sân khấu múa rối nước được dựng lên giữa không gian thoáng đãng, với những tấm màn vải đỏ thắm phấp phới trong gió và những con rối gỗ đầy màu sắc lướt trên mặt nước lấp lánh. Ánh nắng sớm chiếu lên mặt nước, làm các con rối như tỏa sáng, sống động dưới bàn tay điều khiển khéo léo của các nghệ nhân đứng sau bức màn. Ông quay sang Hòa Yên Ninh, ánh mắt lấp lánh ý cười, giọng hào sảng pha chút trêu đùa: “Yên Ninh, nàng nhìn kìa, đằng xa có màn múa rối nước, trông náo nhiệt lắm! Ta nghe nói dân chài vùng này khéo lắm, múa rối nước kể chuyện thần biển, rồng phượng, và các anh hùng thời xưa. Nàng thích mấy trò dân gian thế này, đúng không? Đi, ta dẫn nàng qua xem, để nàng thấy phu quân của nàng không chỉ biết ăn tôm nướng mà còn biết thưởng thức nghệ thuật cùng thê tử!” Ông nháy mắt, nắm tay nàng, làm bộ nghiêm nghị nhưng khóe môi cong lên, rõ ràng đang hào hứng muốn kéo nàng vào một cuộc vui mới.
Hòa Yên Ninh ngẩng lên, ánh mắt sáng lên khi nghe tiếng chiêng trống và thấy đám đông reo hò. Nàng gật đầu, nụ cười rạng rỡ, giọng dịu dàng nhưng không kém tinh nghịch: “Tướng công, chàng đúng là biết cách làm thiếp vui! Múa rối nước à? Thiếp nghe nói trò này thú vị lắm, con rối như sống thật, kể chuyện thần tiên. Được, thiếp đi cùng chàng, nhưng chàng đừng trêu thiếp giữa đám đông, không thì thiếp ngượng, dân chúng lại đồn rằng ái phi của phu quân bị bắt nạt!” Nàng nghiêng đầu, nháy mắt, kéo nhẹ tay áo ông, ánh mắt lấp lánh như muốn trả đũa những lần ông trêu nàng trước đó.
Chu Nguyên Chương cười vang, siết chặt tay nàng, giọng trầm ấm: “Yên Ninh, nàng yên tâm, ta sẽ làm phu quân mẫu mực, không trêu nàng trước dân chúng. Nhưng nếu nàng mê con rối nào mà quên ta, ta sẽ giả bộ ghen, bảo rằng con rối gỗ kia thu hút hơn phu quân của nàng! Nào, đi thôi, không thì hết chỗ tốt, ta phải chen vào đám đông để kiếm chỗ đẹp cho nàng xem!” Ông đứng dậy, kéo nàng rời quầy hải sản, không quên dặn người bán hàng gói một ít tôm và mực nướng mang về cho các con ở Hòa Ra Trang, làm nàng bật cười vì sự chu đáo của ông.
Họ bước trên con đường cát mịn, tay trong tay, hòa vào dòng người đổ về phía sân khấu múa rối nước. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hương muối và cát, làm không khí thêm tươi mới. Hòa Yên Ninh nép sát bên ông, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ông, lòng tràn đầy niềm vui giản dị. Nàng nhìn đám đông, từ những ngư dân phong sương với nụ cười chất phác, đến những đứa trẻ chạy nhảy reo hò, và vài bà lão kể chuyện thần biển cho con cháu. Không khí náo nhiệt nhưng ấm áp, như cả vùng duyên hải đang chia sẻ niềm vui chung, và nàng, dù là ái phi, cũng thấy mình như một phần của khung cảnh dân dã ấy.
Gần sân khấu, một nhóm người khác thu hút sự chú ý của Hòa Yên Ninh. Cách đó không xa, trên một bãi cát rộng, vài người dân, cả người lớn lẫn trẻ con, đang chơi thả diều. Những cánh diều đủ màu sắc – đỏ, xanh, vàng, hình rồng, phượng, cá – bay lượn trên bầu trời, đung đưa trong gió biển, tạo thành những đường cong mềm mại giữa không trung. Một cậu bé chừng mười tuổi, mặc áo vải thô, hăng say kéo dây diều hình con cá, miệng reo hò khi diều bay cao. Một ông lão, tay cầm dây diều hình rồng đỏ, cười tươi hướng dẫn đám trẻ cách giữ diều ổn định. Những cánh diều lấp lánh dưới ánh nắng, như những chú chim tự do, hòa quyện với tiếng chiêng trống từ sân khấu múa rối, tạo nên một bức tranh sinh động của vùng duyên hải. Hòa Yên Ninh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh ngắm những cánh diều, nhưng nàng không nói gì, chỉ khẽ siết tay Chu Nguyên Chương, như muốn chia sẻ niềm vui với ông.
Chu Nguyên Chương liếc nhìn nhóm thả diều, ánh mắt dịu dàng, rồi quay lại kéo nàng đến gần sân khấu, khéo léo len qua đám đông để tìm một vị trí tốt ngay trước mặt nước, nơi có thể thấy rõ từng con rối lướt trên mặt nước lung linh. Sân khấu múa rối nước được dựng trên một hồ nước nhân tạo nhỏ, xung quanh là những ngọn đuốc cháy sáng, ánh sáng vàng cam chiếu lên mặt nước, làm các con rối như tỏa hào quang kỳ diệu. Những tấm màn vải đỏ thắm phía sau sân khấu phấp phới trong gió, được trang trí bằng hình rồng phượng thêu tinh xảo, tạo cảm giác vừa gần gũi vừa huyền bí. Hồ nước trong veo, phản chiếu ánh nắng sớm, làm nền cho các con rối gỗ đầy màu sắc lướt qua lướt lại, như đang kể một câu chuyện sống động.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.