Đêm giao thừa năm nay, Tống Cần trải qua một cách rất đơn giản: nằm dài trên sofa, vừa nhắn tin vừa xem phim. Trong vô số lời chúc “Giao thừa vui vẻ”, cô lọc ra câu hỏi từ ba mẹ: "Con đang ở một mình à? Tối nay ăn gì vậy?" Cô chậm rãi trả lời.

Cô phân nhóm bạn bè trên WeChat, nhóm dành cho ba mẹ toàn là những hình ảnh “đẹp đẽ”: bữa sáng lành mạnh tự nấu, hiếm hoi đi chạy bộ buổi sáng, check-in thư viện như ngàn năm một thuở. Lâu dần, không chỉ cô mà cả ba mẹ đều có một ảo tưởng kỳ lạ: con gái mình sống rất tự lập, có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt.

Mãi đến khi lưng mỏi chân tê, Tống Cần mới lò dò vào bếp hâm nóng những món ăn làm sẵn đã mua từ trước, ép thêm ly nước trái cây, xem như bữa cơm giao thừa của một người. Nếu nói ban đầu vẫn thấy cái cảm giác tận hưởng khoảng thời gian một mình khá thoải mái, thì đến đúng giờ, khi mọi người đồng loạt đăng ảnh mâm cơm tất niên lên mạng, sự chênh lệch hiện rõ đến đau lòng.

Đồng nghiệp mỗi người một vẻ: chị Tiểu Giả xắn tay nấu nguyên một mâm cỗ cho chín người, món nào món nấy đầy màu sắc và hương vị, nhìn kỹ đều là món “đỉnh”; Viên Lâm đã kết hôn hai năm thì giỏi nướng bánh, khay bánh mì bông xốp trên bàn gỗ phong khiến người ta nuốt nước bọt ừng ực, món salad rau trộn cũng tươi mát bắt mắt; Tiểu Uông đẹp trai thì vô cùng đảm đang, tay cầm muôi lớn đứng cạnh nồi thịt cừu đang hầm, nở nụ cười rạng rỡ, chưa kể sau lưng còn là đĩa cá nướng phủ đầy tỏi băm...

Tống Cần nhìn lại món cơm gà cà ri đút lò của mình lập tức thấy hết ngon, nhưng vẫn cố gắng chụp ảnh, đăng lên kèm một dòng chúc mừng.

WeChat nhanh chóng hiện ra hàng loạt tin nhắn:

Chị Tiểu Giả: “Cần Cần, có muốn qua nhà chị không? Ở đây món gì cũng có nè.”

Viên Lâm: “Cưng ơi, cơm cà ri của em trông cũng ngon đó chứ, haha, đợi đi làm lại chị mang bánh quy cho em nha.”

Tiểu Uông thì gửi qua đoạn ghi âm lời chúc từ con gái nhỏ của cậu ấy.

Tống Cần lần lượt đáp lại, lòng cũng thấy ấm áp hơn nhiều.

Cứ như vậy, cô vừa ăn vừa tám chuyện, tiện mở tivi lên xem chương trình. Đến hơn chín giờ, Tống Cần gửi một đoạn lời chúc đầy cảm xúc vào nhóm khách hàng công việc, cũng nhận lại vô số lời chúc tốt đẹp.

Sau khi trả lời hết, cô mới đặt điện thoại xuống, vào bếp hâm nóng ít chân gà om, cầm trở lại sofa xem tiếp. Trên tivi, MC đang ngâm thơ có chữ “xuân”, cô lẩm bẩm theo một câu: “Đông phong tùy xuân quy, phát ngã chi thượng hoa”, rồi bất giác mỉm cười.

Đến hơn mười một giờ, Hiểu Gia nhắn tin tìm cô tám chuyện. Vừa thấy đoạn ghi âm dài mấy chục giây, Tống Cần kiên nhẫn mở ra nghe.

Không ngoài dự đoán, chuyện khiến Hiểu Gia buồn bực vẫn là mẹ cô ấy. Trước mặt họ hàng, mẹ Hiểu Gia chỉ trích cô như heo lười, không đụng tay vào việc nhà, tự lo cho bản thân còn không xong, đến tuổi này rồi còn mua búp bê, đúng là hết thuốc chữa.

Nói trắng ra, vẫn là không hài lòng vì cô ấy chưa lấy chồng.

“Chẳng lẽ tớ không cần mặt mũi sao? Sao nhất định phải nói ra trước mặt mọi người? Nói rồi tớ sẽ tự biết xấu hổ à? Việc nhà tớ cũng muốn làm chứ, rõ ràng là bà không cho tớ động tay mà. Mua búp bê thì đã sao? Ai quy định hai mươi tám tuổi là không được mua nữa?” Hiểu Gia ấm ức nói.

Hiểu Gia cũng là một trong những khách hàng lâu năm của Tống Cần. Quen lâu rồi, chuyện ngồi nghe cô ấy tâm sự gần như trở thành thói quen của Tống Cần.

Hầu hết thời gian, cô chỉ lắng nghe. Vì cô biết Hiểu Gia chỉ muốn có người để trút bầu tâm sự.

“Thật ra tớ không quá muốn có bạn trai.” Hiểu Gia thở dài “Nhưng nếu có một người đẹp trai xuất hiện thì tớ vẫn sẽ cân nhắc. Tốt nhất là giống chồng tớ, bản low-cost cũng chấp nhận được.”

“Chồng” ở đây chính là idol của Hiểu Gia.

Tống Cần biết rõ tiêu chuẩn chọn bạn trai của Hiểu Gia chỉ có đúng một điều: ngoại hình. Thế nên mỗi lần ai đó nhờ cô giới thiệu đối tượng cho Hiểu Gia đều rất khó.

“Thật ra hôn nhân là một dạng khế ước giữa hai người đồng điệu. Quan trọng là sống với nhau thấy thoải mái, vui vẻ. Còn chuyện ngoại hình, cậu có thể giảm bớt yêu cầu một chút.” Tống Cần gõ từng chữ, chậm rãi gửi đi.

“Tớ không làm được! Một cô gái từng yêu những thiếu niên rực rỡ làm sao dễ dàng yêu một người bình thường được chứ?”

Tống Cần đã lường trước sẽ bị nói như vậy, nên cũng không khuyên thêm nữa.

“Mẹ tớ nấu xong bữa khuya rồi, tớ đi ăn đây~” Hiểu Gia gửi kèm một sticker “thèm chảy nước miếng” rồi chuồn mất.

Thật ra Tống Cần hơi ghen tị với Hiểu Gia. Dù sao thì, những cô gái luôn ở cạnh cha mẹ cũng giữ được một phần nào đó sự ngây thơ và lãng mạn.

Dù có nhận được bao nhiêu lời chúc trong đêm giao thừa đi nữa, thì xung quanh Tống Cần vẫn chẳng có ai bên cạnh. Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định đi ngủ sớm để dưỡng da.

Nằm trong chăn, Tống Cần nghĩ: một năm mới nữa sắp bắt đầu rồi. Hết kỳ nghỉ là lại bận rộn, lại tất bật, chắc chắn cũng sẽ bị mắng, nhưng rồi vẫn sẽ gặt hái được những điều khiến người ta vui vẻ thôi.

Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ đi.

Cô tắt đèn ngủ.

Tống Cần lần đầu bước ra khỏi nhà là vào mùng năm. Cô cảm thấy bộ đồ ngủ trên người mình sắp bốc mùi luôn rồi, vội cởi ra thay áo khoác sạch sẽ, mang đồ ngủ ra ban công phơi gió.

Cô đi dạo một vòng công viên, vận động nhẹ nhàng một chút, khi nghỉ ngơi thì ngẩng đầu nhìn trời hình như sắp mưa phùn. Cô quyết định dừng đúng lúc, bắt tàu điện ngầm về.

Ra khỏi ga không bao xa chính là phố Dật Hưng. Khi đi ngang qua “Sáng Nay”, cô cố tình liếc vào một cái, không ngờ bên trong lại có khách. Đúng lúc cô cũng thấy mệt, muốn nghỉ chân, bèn đẩy cửa bước vào.

Hôm nay vẫn là ông chủ Thẩm trực tiếp trông quán, anh vẫn đeo khẩu trang, chỉ là đổi sang hoodie màu đậm. Tống Cần cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô rõ ràng mang theo vẻ khó hiểu kiểu “tay nghề nấu ăn tệ như tôi mà cô còn đến nữa à?”

“Tôi muốn một ly sữa nóng.” – Tống Cần thoải mái nói.

“Đợi một chút.”

Tống Cần chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, đối diện là một nữ sinh trông như học sinh cấp ba, đang mặt lạnh lướt điện thoại.

Cô liếc nhìn đĩa của đối phương trứng chiên chỉ mới ăn được một miếng.

Sữa nóng nhanh chóng được mang lên, Tống Cần vừa uống vừa nhìn ra ngoài. Chưa được bao lâu, cô nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ, quay lại thì thấy cô bé kia đang khóc.

Cô bé vừa khóc vừa ngẩng đầu lên, vô tình chạm mắt với Tống Cần. Tống Cần mỉm cười dịu dàng, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế em?”

“Em vừa cãi nhau với ba mẹ.” cô bé trả lời thẳng thắn.

Đúng là kỳ nghỉ là khoảng thời gian dễ phát sinh mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái.

“Vậy em ăn trước đi, đừng để đói.” Tống Cần chỉ vào đĩa thức ăn trước mặt cô bé.

“Họ cứ nói em béo, giờ đến ăn cũng thấy áp lực.”

“Em đang trong tuổi dậy thì đúng không? Lúc phát triển có tăng cân cũng bình thường, sau này sẽ gầy lại thôi.” Tống Cần nói.

“Vậy sao trong lớp chỉ có em là con béo? Mấy đứa khác không phát triển à?” cô bé hỏi vặn lại.

“Tại thể chất mỗi người khác nhau mà.”

“Vậy sao thể chất xấu lại rơi vào em? Sao bất công vậy?”

Tống Cần an ủi sơ qua vài câu đại loại như: “Sức khỏe là quan trọng nhất, gầy không có nghĩa là đẹp, mà đẹp vốn dĩ đã đa dạng.”

“Nhưng con trai ai chả thích con gái gầy. Chị định phủ nhận à?”

Tống Cần nghĩ một lát, rồi đáp: “Đúng là, đa số con trai đều thích con gái gầy.”

“Không chỉ gầy, mà còn phải xinh nữa.”

“Ừ, vừa gầy vừa xinh là kiểu con trai thích nhất rồi.” Tống Cần dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên thành ly, nghĩ một lúc rồi nói tiếp “Nhưng em để tâm đến suy nghĩ của con trai làm gì? Điều quan trọng với em bây giờ là học hành mà.”

“Học giỏi rồi thì cũng chỉ đến thế thôi.” cô bé lẩm bẩm.

“Không, khác xa lắm.” Tống Cần cảm thán “Chị rất hối hận vì hồi cấp ba không chăm chỉ học hành, sau này đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội. Khi đó chị cũng suốt ngày lo mình mập hay ốm, mặt có nổi mụn không, mặc gì cho đẹp… giờ nghĩ lại thấy thật vớ vẩn. Sau này em sẽ thấy mình có thừa thời gian để chăm chút vẻ ngoài, nhưng nếu muốn bản thân có giá trị hơn thì bây giờ học hành chăm chỉ là việc rất quan trọng.”

Cô lỡ lời nói hơi nhiều. Nhưng những lời này đối với một cô bé tuổi dậy thì gần như không có tác dụng.

Quả nhiên, cô bé cảm thấy Tống Cần hơi phiền, không nói gì nữa, chỉ cầm nĩa gẩy gẩy trứng xào trong dĩa, cố gắng lắm mới ăn một miếng.

“Dở tệ.” cô bé đặt nĩa xuống “Em đi đây.”

Cô bé đi chưa bao lâu thì Tống Cần cũng ra quầy tính tiền, mỉm cười nói với ông chủ Thẩm: “Sữa ở đây uống ngon thật đấy.”

“Vậy à?” Thẩm Minh Tích liếc nhìn cô “Mua thẳng bên cửa hàng tiện lợi đối diện đấy.”

“……”

Haiz, hôm nay anh ấy vẫn thẳng tính như mọi khi.

“Cô cứ nhìn tôi mãi làm gì thế?” anh đột nhiên hỏi.

Tống Cần ngẫm nghĩ rồi tò mò hỏi: “Cho hỏi, anh và cậu MC nhỏ trong chương trình ‘Cuối tuần có thơ’ năm đó chỉ trùng tên thôi à?”

“Ừ, trùng tên trùng họ.” Thẩm Minh Tích nhìn cô, giọng chẳng mấy hứng thú “Cô có vẻ thích trò chuyện với người khác nhỉ.”

“Anh nghe thấy hết rồi à? Mấy lời tôi nói với cô bé đó?” Tống Cần hơi ngại, bật cười.

“Ừ, nghe hết rồi.” anh lặp lại “Con gái gầy và xinh, ai mà chẳng thích.”

“Về chuyện đó, tôi đâu có nói sai nhỉ? Chẳng phải anh cũng vậy sao?”

“Nếu tôi nói không phải, cô cũng chẳng tin đúng không?” anh cúi đầu lướt tin tức trên điện thoại.

Một lúc sau, anh lại ngẩng lên, thấy cô vẫn chưa đi, hơi ngạc nhiên.

“Sao tôi cứ có cảm giác anh chính là cậu bé đó nhỉ?” Tống Cần lẩm bẩm.

“Cô cứ hỏi mãi cái này làm gì? Đúng thì sao, không thì sao? Chẳng lẽ cô còn nhỏ thế mà ngồi trước TV đã thích người ta rồi?”

Tống Cần nghe vậy có chút xấu hổ, đành giải thích: “Tôi chỉ thấy cậu bé đó rất giỏi, còn nhỏ mà lên sân khấu không hề run, tôi rất khâm phục thôi.”

“Hồi nhỏ càng giỏi thì lớn lên có khi lại càng bình thường.” anh nói “Cô chưa nghe câu này bao giờ à?”

Tống Cần không nói gì, trong lòng nghĩ hôm nay mình nói nhiều quá rồi, thật ra nên rời đi từ lâu mới đúng, giờ còn ở lại thì thật kỳ cục. Sao cô lại tò mò về anh như thế chứ?

Cô cúi đầu, lúc này mới phát hiện ngón tay mình đang đặt lên một tờ thực đơn giấy mới tinh, mực trên đó vẫn chưa khô hẳn. Cô định rút tay về thì bàn tay người đàn ông cũng đặt xuống, tiện tay lấy tờ thực đơn đi, đầu ngón tay vô tình chạm vào đầu ngón tay cô.

Cảm giác ấm áp, giống hệt như nhiệt độ ly sữa lúc nãy, khiến cô bất giác rụt tay lại.

Tim cô bỗng đập nhanh một nhịp, không kìm được liếc nhìn anh thêm một cái.

“Sắp mưa rồi, cô mang ô không?” anh liếc ra ngoài cửa sổ, giọng điềm nhiên “Không mang thì có thể mượn một cây.”

Nhà hàng anh có dịch vụ cho mượn ô, chỉ cần quét mã QR là xong.

“Cảm ơn anh, nhưng không cần đâu. Tôi sống gần đây, chạy về chắc kịp.” không hiểu sao, trong lòng cô bỗng thấy ấm áp.

“Vậy thì mau về đi.” anh nhắc “Bị mưa dễ cảm lắm đấy.”

Được người ta quan tâm, ngoài cảm giác ấm áp, cô lại thấy hơi ngại.

Tống Cần ra khỏi cửa, bước thật nhanh. Đến gần ngã tư mới chậm lại, quay đầu nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Tim cô đập thình thịch, không biết là do đi nhanh quá hay vì lý do gì khác.

Cô nhìn xuống ngón tay mình, nhớ lại khoảnh khắc khi tay họ chạm nhau, là cảm giác gì nhỉ? Đầu ngón tay anh mềm mềm, khiến cô có cảm giác như chạm vào một chiếc lông vũ.

Chẳng lẽ là do cô đã quá lâu không tiếp xúc thân mật với con trai? Chỉ một lần chạm nhẹ mà đã khiến cô nảy sinh một suy nghĩ kỳ cục, như một mầm cây nhỏ lập tức chui ra khỏi đất, hít thở khí trời.

Một cảm giác quen thuộc, như được giải thoát.

Cô bất chợt nhớ lại mối đơn phương hồi lớp 12. Chàng trai ấy chẳng làm gì cả, chỉ đơn giản là cúi người nhặt giúp cô tờ đề thi bị rơi, rồi cười nói một câu: “Chữ viết đẹp thật.” Thế mà cô lại bắt đầu có cảm tình với anh, đến nỗi thường viện cớ đi vệ sinh để lén nhìn anh từ lớp bên cạnh.

Mỗi lần thấy anh, cô cảm giác những phiền muộn tuổi dậy thì của mình đều tan biến một chút.

Có vẻ đây là tật xấu của cô dễ nảy sinh cảm tình với người khác chỉ trong một khoảnh khắc.

Thật sự rất trẻ con.

Không ngờ sau bao nhiêu năm, cô vẫn tái phạm, cứ như chưa từng lớn lên. Mà lần này còn “nặng” hơn, đến giờ cô còn chẳng rõ trông anh ra sao.

Thật không lý trí chút nào, trong mắt người khác chắc là trò cười.

Đừng nói người khác, chính cô cũng thấy buồn cười với mình.

Nhưng mà… hình như cô không kiểm soát nổi.

Không kiểm soát nổi sự xao động trong lòng.

Dường như để kiểm chứng cảm giác này có phải chỉ là nhất thời hay không, vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, khi rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, Tống Cần lại một lần nữa đến “Sáng nay”.

Trên đường đi, cô không ít lần tự nhủ việc này có gì đó không bình thường, đã vài lần muốn quay lại, nhưng cuối cùng vẫn cứ đi tiếp, cho đến khi tới phố Dật Hưng.

Ngoài dự đoán, lần này cô gặp Thẩm Minh Tích ngay trước cửa tiệm. Anh đang cúi người chăm cây cảnh bên cạnh bậc cửa. Gần như không kịp chuẩn bị lời nào, cô vừa bước tới thì anh đã nghe thấy tiếng chân, ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Anh không đeo khẩu trang, cô có thể thấy rõ khuôn mặt thật sự của anh. Ngay lúc đó, cô có một cảm giác mãnh liệt: cậu bé mặc vest caro, tỏ ra chững chạc trong chương trình khi xưa, lớn lên chính là như thế này ngũ quan sắc nét, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen như dải ngân hà.

Anh đứng thẳng dậy, ném mấy chiếc lá khô vào thùng rác nhỏ bên cạnh, rồi chủ động chào: “Chào buổi sáng, muốn vào ngồi một lát không?”

Trong đầu cô bất chợt vang lên một câu: “Xong rồi, sao anh lại đẹp trai thế chứ?!”

“Vào đi.” thấy cô không từ chối, anh đẩy cửa ra.

Tống Cần bước vào quán, lập tức ngửi thấy mùi cà phê và bánh mì thơm lừng.

“Là đồ tôi đặt ngoài đấy.” anh chỉ đống đồ ăn trên bàn.

“Nhiều vậy sao?” Tống Cần liếc nhìn, hình như hơn chục phần.

“10 giờ nay nhân viên đến họp.” anh giải thích, cúi đầu nhìn nhãn từng cốc cà phê rồi đưa cho cô một ly. Sau khi cô nhận lấy, anh lại đưa thêm một túi bánh ngọt giòn thơm mùi socola trắng, cả túi giấy trong suốt.

“Hết bao nhiêu tiền vậy?” cô mở miệng hỏi.

“Miễn phí.” anh đáp gọn “Cô ngồi xuống ăn đi.”

“Tôi không ngồi đâu, lát nữa mọi người họp rồi, tôi không muốn làm phiền.” Tống Cần hơi hồi hộp  “Cảm ơn anh đã mời.”

“Cũng cảm ơn cô hai lần trước đã ghé, nhờ vậy mấy ngày tôi trực ở đây doanh thu không bằng 0.” anh nói.

“Thật ra mở cửa dịp Tết cũng là có tâm lắm rồi.” Tống Cần suy nghĩ xem còn có thể nói gì thêm “Tôi định nói…”

“Cô định nói gì? Hay là có góp ý gì không?” anh phản ứng rất nhanh, đúng kiểu phản xạ của một ông chủ, luôn nhạy bén với mỗi lời ngập ngừng của khách.

Tống Cần khựng lại, thật ra cô cũng chẳng biết định nói gì, chỉ là muốn ở lại thêm một chút, nên đành viện cớ nói linh tinh.

Tất nhiên, cô không thể nói thẳng điều đó ra.

“Không có gì đâu.” Tống Cần cúi đầu nhìn đồ ăn trong tay, lịch sự nói “Cà phê anh mua thơm thật, bánh cũng ngon.”

“Giờ còn sớm, cô ngồi xuống ăn đi.” Thẩm Minh Tích nhìn quanh quán “Ngồi đâu cũng được.”

“Thật sự không cần đâu. Hôm nay trời đẹp, tôi định đi dạo công viên một chút.” Tống Cần nói “Cà phê với bánh tôi mang đi ăn nhé, cảm ơn anh một lần nữa.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play