Không bao lâu sau, buổi ăn khuya như thế lại diễn ra thêm lần nữa. Lần này Thẩm Minh Tích cũng có mặt, nhưng không ngồi gần Tống Cần. Tiểu Thuận còn gọi bạn trai Tiểu Xuyên của mình đến. Tiểu Xuyên là người cởi mở, giỏi giao tiếp, vừa bước vào đã bắt tay với từng người, đến khi đứng trước mặt Thẩm Minh Tích thì cười đến nỗi mắt híp thành hình trăng lưỡi liềm, nói:
“Thuận Thuận bảo cậu là kiểu trai đẹp cao lãnh, tôi thì dân dã thô kệch, tuy cũng là trai đẹp, nhưng kém cậu một trời một vực.”
“Thôi đi, anh đáng yêu hơn cậu ta nhiều,” Tiểu Thuận ôm mặt bạn trai kéo lại gần, hôn nhẹ lên trán anh.
Chủ đề bắt đầu từ chuyện ngoại hình, mọi người thi nhau khen qua khen lại, nói những lời vui vẻ vô hại, trò chuyện rôm rả một lúc lâu. Cuối cùng, Tống Cần nghe Thẩm Minh Tích nói với người đang khen mình:
“Tôi chưa từng cảm thấy mình đẹp trai.”
“Câu thoại kinh điển của trai đẹp rồi đấy,” Hứa Tường Diệu vỗ vai anh, “khiêm tốn vừa thôi.”
“Không phải khiêm tốn, tôi nói thật.” Thẩm Minh Tích điềm đạm nói, “Trước đây tôi từng béo phì, bị không ít người cười vào mặt. Có thời gian gần nửa năm tôi không soi gương.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play