Sau khi rời khỏi Hoa Hệ Duyên, Tống Cần nhanh chóng tìm được một công việc mới, làm ở bộ phận kinh doanh của một công ty thương mại điện tử chuyên về quà tặng sáng tạo.
Công việc mới cường độ rất cao, tăng ca là chuyện thường ngày, nhưng Tống Cần đều có thể thích ứng. Điều duy nhất khiến cô cảm thấy phiền phức là nhà vệ sinh trong công ty quá ít, đến giờ cao điểm phải xếp hàng dài, có lúc gấp quá cô đành phải chạy sang trung tâm thương mại bên cạnh. Dần dần, để tránh phiền phức không cần thiết, ban ngày cô cố gắng không uống nước.
Trạng thái căng thẳng ấy kéo dài hai tháng, Tống Cần cảm thấy rõ cơ thể mình không còn khỏe như trước. Biểu hiện dễ thấy nhất là da dẻ xấu đi trông thấy. Một lần, đồng nghiệp cũ Viên Lâm ghé qua thăm vào buổi trưa, vừa nhìn thấy mặt cô đã giật mình, hỏi có phải áp lực quá lớn không.
“Áp lực đúng là hơi lớn, nhưng biết sao được, chẳng có công việc nhẹ nhàng nào chờ sẵn mình cả.” Tống Cần cười tự giễu, tiện tay lấy gương nhỏ trong túi ra soi thử, thấy cằm nổi đầy mụn ẩn, sắc mặt xám xịt, trong lòng thở dài, miệng vẫn nói: “Lương cũng khá cao.”
“Em đừng ăn đồ ăn ngoài mãi, cũng đừng thức khuya hoài, vậy nhanh già lắm đấy.” Viên Lâm khuyên.
“Nhưng em thực sự không có thời gian nấu ăn, nên chỉ có thể ăn ngoài thôi.” Tống Cần nhấp một ngụm nước nhỏ từ bình, rõ ràng rất khát nhưng cố nhịn, vì sợ cả buổi chiều lại phải tốn công xếp hàng đi vệ sinh.
Viên Lâm nhìn cô đầy thương cảm, nhưng cũng chẳng thể giúp được gì.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT