Sau giấc ngủ đêm ấy, khi ánh sáng ban mai len lỏi vào phòng, Văn Từ Ngọc mở mắt. Anh ngồi dậy, vẫn là vẻ điềm đạm như thường, đôi mắt bình tĩnh đến mức không ai đoán được đêm qua anh đã mơ gì, hay đang nghĩ gì.
Anh thay đồ xuống nhà.
Dọc hành lang rộng thênh thang trải thảm đỏ, anh vô thức muốn đi tìm Hà Trạch — chẳng có lý do gì cụ thể, chỉ là muốn gặp. Nhưng còn chưa kịp rẽ qua cửa chính thì một giọng nói quen thuộc cất lên từ phía sau:
“Ba ngày nữa, Đường gia mở tiệc. Nếu đã về rồi, thì con hãy thay mặt Văn gia tham dự đi.”
Văn lão gia ngồi nơi ghế chính trong phòng khách, dáng người tuy đã cao tuổi nhưng vẫn giữ được uy nghi của người từng trải.
Một tấm thiệp mời màu ngà được đẩy về phía anh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play