Buổi chiều tàn trong ánh hoàng hôn mờ nhạt kéo dài bóng xe trên con đường rợp những tán cây rì rào. Văn Từ Ngọc ngồi sau vô lăng, mắt nhìn thẳng nhưng tâm trí đã trôi đi từ lúc nào. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Hà Trạch không để lại dư âm gì, nhưng cái bóng dáng kia — cái ánh mắt cong cong, giọng điệu nửa trêu chọc nửa nghiêm túc ấy — lại như vết mực lỡ tay vẩy vào lòng anh, loang dần, không xóa được.
Chiếc xe chạy vào gara của Văn gia. Khi tiếng động cơ tắt đi, ánh mắt trầm ngâm của anh cũng thu lại. Vẻ lãnh đạm lại trở về, như một lớp áo khoác kín đáo.
Văn Từ Ngọc bước vào nhà, dáng đi thong thả nhưng không thể gọi là nhàn nhã. Trong đại sảnh, nơi ánh đèn pha lê tỏa ánh sáng ấm áp lên nội thất gỗ quý, một bức tranh “gia đình lý tưởng” đang được sắp đặt tỉ mỉ.
Ông nội anh — Văn Thành Đản, mái tóc bạc trắng được chải gọn, ngồi ở vị trí chủ vị. Cha anh — Văn Từ Dục, dáng người thẳng tắp, khí chất trầm ổn, đứng cạnh chiếc đàn piano, tay cầm ly rượu vang. Bên cạnh là người phụ nữ dịu dàng mặc váy lụa màu hồng nhạt — Kiều Vỹ Dạ, ‘’mẹ ‘’của anh, luôn tươi cười, luôn dịu dàng — như thể dịu dàng là thiên chức được lập trình sẵn. Đứa em trai — Văn Dụ, 15 tuổi, đang ngoan ngoãn ngồi đọc sách bên ghế dài.
— “A Ngọc về rồi à?” — Kiều Vỹ Dạ nhẹ giọng chào, nụ cười dịu dàng như gió xuân.
— “Vâng.” — Văn Từ Ngọc đáp, mặt không biểu cảm nhưng giọng nói không có gì khiếm lễ.
— “Hôm nay vất vả rồi. Mau nghỉ ngơi đi.” — Cha anh lên tiếng, ngữ điệu ôn hòa đến mức khiến người ta chẳng thể trách móc, dù từng câu từng chữ đều cách anh cả một tầng kính.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT