Ánh nắng chói chang, xuyên qua căn phòng, ven tường treo biển quảng cáo “Bồ câu non nấu canh”, ba chữ to Phúc Lộc Thọ màu sắc rực rỡ treo ở cửa.
Người miền Nam phổ biến không cao lắm, vì vậy Tống Úc đứng ở cửa đặc biệt chói mắt.
Trong lúc cực độ căng thẳng, Yến Đường thậm chí còn cho rằng mình bị ảo giác.
Cô cứng người ngồi tại chỗ không dám nhúc nhích, ngơ ngẩn nhìn anh bước tới, mỗi giây trôi qua đều bị kéo dài thành chuyển động chậm, có thể nói sống một giây bằng một năm.
Nhưng ngoài dự đoán của Yến Đường, Tống Úc trực tiếp kéo ghế bên cạnh cô ngồi xuống, thậm chí không liếc nhìn cô một cái, ánh mắt thẳng tắp dừng lại trên người Diêu Chính Hạo đối diện.
Diêu Chính Hạo cũng bị tình huống đột ngột này làm cho trở tay không kịp, có chút kinh ngạc nhìn Tống Úc một cái, sau đó nói với Yến Đường: “Người nước ngoài này có phải đi nhầm chỗ không? Tiếng Anh của cô thế nào? Có thể giao tiếp với anh ta không?”
Vừa dứt lời, Diêu Chính Hạo liền nghe thấy người nước ngoài bé nhỏ này nói từng chữ rõ ràng: “Ông muốn kết hôn với Yến Đường?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play