Tống Úc thật sự đã ngủ trên máy bay.
Anh vẫn luôn dựa về phía Yến Đường, rõ ràng tiếng gầm rú trong khoang máy bay rất lớn, nhưng Yến Đường lại nghe rõ tiếng hít thở nhẹ nhàng của anh. Thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn anh, có thể thấy tóc anh dựng lên vài sợi, dáng vẻ an tĩnh, trông tuổi lại nhỏ đi vài phần.
Bên ngoài cửa sổ máy bay, tầng mây dày đặc, trùng trùng điệp điệp, trời đất bao la.
Yến Đường gần đây áp lực quá lớn, khi ở một mình cũng bị đủ thứ lo âu quấy rầy, lúc này nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy lòng mình trống trải.
Mọi chuyện trên đời này, đều chỉ có thể tận nhân sự, nghe thiên mệnh. Cứ đi tìm người giúp đỡ, bản thân cũng cố gắng hết sức, tạm thời không nghĩ đến kết quả trước khi nó xảy ra.
Áp lực trên vai cô tức khắc nhẹ nhõm hẳn.
9 giờ 47 phút sáng, máy bay hạ cánh xuống sân bay Hồng Kiều Thượng Hải, thời tiết trong xanh, ngàn dặm không mây.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play