Trong túi xách của Sở Tiếu Tiếu luôn có mấy túi khăn giấy nhỏ do mẹ chuẩn bị sẵn, nên cô bé chưa từng rơi vào cảnh “không giấy để dùng”. Cô bé đoán anh Kỳ Kỳ đưa khăn giấy cho mình chắc cũng vì lo nghĩ chuyện này, vì thế liền thoải mái nhận lấy. Dù sao, khăn giấy chỉ là một công cụ phá băng khi lần đầu gặp gỡ, về sau ở chung thế nào thì vẫn phải dựa vào bản thân thôi.
Sau khi Hứa Hiểu quay lại, cô bé biết được tên của Sở Tiếu Tiếu liền chủ động bắt chuyện, hớn hở nói:
“Cậu là số ba hả? Thật trùng hợp ghê!”
Sở Tiếu Tiếu ngơ ngác:
“À, cậu là…?”
Hứa Hiểu cười đáp:
“Mình là số ba mươi, hơn cậu… một số không!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play