Sở Tiếu Dật phát hiện bản thân thật sự quá gian nan. Trước kia anh từng ngẫu nhiên nghĩ rằng mình không học đại học cũng chẳng sao, nhưng hiện tại càng lúc anh càng thấy mình sinh ra thật thấp kém. Nếu sau này Sở Tiếu Tiếu thi đỗ đại học, chẳng phải giữa bốn thành viên trong gia đình, anh chính là người có học vấn thấp nhất sao, đến mức nói chuyện cũng không còn đủ tự tin?
Sở Tiếu Tiếu liếc nhìn anh một cái, bĩu môi lẩm bẩm: “Em không muốn chia sẻ đề tài ca múa đâu.”
Dĩ nhiên Sở Tiếu Tiếu sẽ không để anh trai tiện nghi lên biểu diễn tiết mục ca hát nhảy múa, chỉ là vừa rồi thấy anh đắc ý ra mặt nên thuận miệng lôi chuyện đó ra nói. Cô bé dự định tự mình hoàn thành bài chia sẻ, thứ nhất là vì không muốn kéo cả nhà ra chịu trận, ba mẹ và anh trai kiểu gì cũng sẽ bị đem ra so sánh với người khác, thứ hai là cô bé thật sự không thích làm việc nhóm, quá phiền phức. Kinh nghiệm đau thương với “sổ lưu niệm Tiếu Bích” cho cô bé biết, hai anh em hoàn toàn không ăn ý, nếu hợp tác thì chỉ có nước đâm đầu xuống hố.
Sở Tiếu Tiếu nghĩ: Mang theo tổ viên không đáng tin hợp tác, chẳng thà một mình mình chiến đấu, ít ra còn có thể kiểm soát tiến độ.
Sở Tiếu Dật nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, anh cũng không muốn lên sân khấu hát múa gì cả, liền lập tức nhiệt tình hỏi han:
“Vậy em cần anh giúp gì không? Tiểu nhân nguyện dốc sức vì đại nhân, trước khi khai giảng có cần anh lo chuyện bếp núc không?”
Vừa rồi còn mắng em gái chuyện khăn quàng đỏ, giờ vừa nghĩ đến việc con bé học chung với toàn con nhà “chuẩn viện sĩ”, anh lập tức trở nên lịch sự hòa nhã, có thể nói là “một người đắc đạo, cả lớp thăng thiên”.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT