Quả thực Sở Tiếu Dật đã bị hỏi đến mộng mị ngay trên sân khấu. Anh cẩn thận nhớ lại thì liền cảm thấy “đỏ” có vẻ là chỉ máu, “trắng” chắc là “tóc bạc”, nhưng vừa rồi lại trót nói là hồng cầu với bạch cầu, nên hiện giờ anh lập tức rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Anh vốn lanh mồm lanh miệng, nếu không thì cũng chẳng đến mức nhiều lần “lật xe” khi phỏng vấn, và tại buổi biểu diễn lần này anh cũng không từ bỏ được cái tật đó.
Sở Tiếu Dật lúng túng cầm micro, hàng fan phía trước lập tức cười ầm lên, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, tiếng ồn ào khiến người trong cuộc như anh cũng phải bừng tỉnh.
Không chịu nổi cái kiểu “cười trên nỗi đau người khác”, Sở Tiếu Dật dứt khoát quay người lại, mặt dày nói:
“Câu hỏi này rất thú vị, chi bằng để tôi hỏi thử ý kiến các bạn mê nhạc tại hiện trường xem sao, tôi tin những người yêu âm nhạc của tôi nhất định hiểu rõ…”
Fan hàng đầu tiên: “?” Tự dưng mở tương tác trực tiếp?
Sở gia đúng là cao thủ chuyền bóng có truyền thống lâu đời, Sở Tiếu Tiếu đá bóng cho Lưu Văn Phái, Sở Gia Đống lại đá cho Sở Tiếu Dật, còn Sở Tiếu Dật thì đá thẳng cho fan tại hiện trường.
Fan ngồi hàng đầu vốn chẳng lạ gì trò chơi “oan phấn*” của Sở Tiếu Dật, dẫu sao buổi hòa nhạc cũng là nơi giao lưu giữa thần tượng và người hâm mộ, các cô liền thi nhau hô vang dưới sân khấu:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT