Lưu Văn Phái ngơ ngác đầy mặt: “Cái đoạn này không phải viết cho người nhà anh ấy sao? Tớ nhớ cậu học ngữ văn rất giỏi mà?”
Lưu Văn Phái: Viết cho người nhà, người nhà lại nghe không hiểu?
Người nhà là Sở Tiếu Tiếu chỉ biết im lặng. Cô bé cảm thấy việc lý giải ca từ của anh trai chẳng liên quan gì đến ngữ văn, bèn dứt khoát đẩy nồi có trình tự: “Nhưng trong ca từ có nhắc tới DNA, chuyện này thuộc lĩnh vực của cậu, không tính là ngữ văn rồi.”
Sở Tiếu Tiếu: Cậu học Sinh Hóa mà còn không hiểu DNA, quay đầu lại hỏi tớ, một người vốn học văn anh là sao?
Lưu Văn Phái: “…”
Hai vị SSR ôm lời bài hát của Sở Tiếu Dật ra phân tích, hận không thể viết luôn một bài bình luận tại chỗ. Vì Sở Tiếu Tiếu thật sự không tài nào lý giải nổi, cô bé dứt khoát đá bóng qua cho Lưu Văn Phái, coi như đây là một đề bài Sinh học.
Lưu Văn Phái cũng thấy Sở Tiếu Tiếu không phải không có lý, trong ca từ thật sự có DNA, nhìn qua đúng là đề Sinh học thật. Cô bé nghĩ mãi không ra, còn chạy đi hỏi cả mẹ mình, tiếc là mẹ cô bé cũng chịu chết.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT