“Hừ, trước kia ta kêu các người báo cáo rồi giữ chỗ này lại, các người thì bảo sao? Ấm ớ. Giờ thì sao? Biết lo sốt vó chưa?”
“Hồi đó không báo cáo, nhưng cũng là nhờ các người gật đầu cho phép. Giờ có chuyện thì lại muốn đổ hết lên đầu chúng ta? Mặt dày thật!”
Hai chục năm gần đây, là thời kỳ liên tiếp có phát hiện khảo cổ. Nếu chuyện gì cũng bắt quản, thì mấy cơ quan liên quan có làm cũng không xuể. Người, của, sức đều không đủ, nên cũng khó tránh khỏi cảnh “không bảo vệ nổi”, thậm chí mặc kệ, để mộ cổ thành nơi “vô chủ”.
Mộ Thái tử Lương và hoàng tôn phần, cũng nằm trong tình cảnh ấy.
Bây giờ xảy ra chuyện lớn, hai cơ quan chỉ biết đùn đẩy cho nhau, khiến Trương cảnh sát tức lộn ruột. Ngay cả Dư Diêu cũng sầm mặt lại, nhưng đối phương vốn là bạn học cũ, hắn cũng chẳng tiện mở miệng quá lời.
Hai bên còn đang gân cổ cãi nhau, thì nghe giọng lão Lương âm trầm cắt ngang:
“Muốn cãi thì ra ngoài mà cãi, đừng làm phiền điện hạ yên giấc.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT