“……” Tuy Thư Bá Hành ngoài mặt làm như thản nhiên, nhưng Trang Lăng biết đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Nếu không, hắn đã chẳng cần phái người bất chấp hiểm nguy leo núi mà đến xử lý, lại còn tỏ vẻ chẳng hao tổn bao nhiêu sức.
“Ta nói cho ngươi biết, sau khi cha mẹ ta mất, từng có một người anh giúp ta… Nếu không nhờ hắn, chắc ta chẳng vượt qua nổi quãng thời gian khốn khó nhất đó. Mãi đến khi ta được cha mẹ nuôi mang về, hắn vẫn đều đặn gửi tiền tới, chỉ là mỗi lần đều giấu tên. Ta thật sự muốn tìm được hắn, rồi cảm ơn cho trọn.”
“…… Nhưng làm sao ngươi biết đó là anh trai?”
Trang Lăng ngạc nhiên nhìn hắn một cái, “Bà quản viện mồ côi nói đó. Hắn lớn hơn ta không bao nhiêu, thích mặc sơ mi trắng, trông vừa sạch sẽ vừa khôi ngô. Hắn còn thường đứng sau cửa sắt mà nhìn ta. Có lần ta còn thấy được bóng lưng hắn, thật sự rất trẻ.”
“……” Tim Thư Bá Hành giật thót, “Vậy ngươi có từng thấy mặt hắn không?”
“Không, hắn đi rất nhanh. A Hành, ngươi sao thế? Còn choáng đầu à?”
“Không sao. Chỉ đói bụng thôi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT