Thẩm Miểu đứng đó nhìn hai người rời đi xa dần, lúc này mới xoay người trở về thu dọn bát đĩa của đám lính đã dùng xong.
Vị giáo đầu kia đứng trước bát thang bính đã vơi, trầm tư một lúc, rồi lấy ra một thỏi bạc vụn đặt lên bàn, nói: “Không cần thối lại.” Sau đó, ông ta gọi đám thuộc hạ ồn ào của mình đứng dậy rời đi.
Thẩm Miểu bị cảnh tượng bất ngờ làm cho hoảng hốt, nhưng lập tức được xoa dịu sâu sắc bởi thỏi bạc vụn nhỏ bé này.
Thật sự có người dùng bạc để trả tiền!
Nàng cầm thỏi bạc trong tay, cảm thấy ít ra cũng nặng một lượng, tương đương khoảng một quan tiền! Bát mì ăn liền thêm trứng và thịt bán mười tám văn tiền một bát, thỏi bạc nhỏ này có thể mua được năm mươi bát còn thừa.
Thế là nàng vội vã nhét vào trong áo, cười đến mức đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, hết sức nhiệt tình tiễn họ ra cửa: “Quân gia ăn ngon, lần sau nhớ ghé lại nhé! Nô gia còn biết làm nhiều món thang bính ngon khác, lần sau ngài nhất định phải đến thử nhé!”
Thái độ của nàng thay đổi quá lớn, khiến vị trung niên khi đã lên ngựa vẫn phải quay lại nhìn nàng một cái.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT