Trương Ái Anh bị cắt ngang, không hài lòng liếc cô ta một cái: “Có chuyện gì đợi tôi nói xong rồi báo cáo.”

“Cô ơi, là chuyện quan trọng.”

Cô Trương dừng lại, khoanh tay nhìn cô ta: “Em còn chút kỷ luật nào không? Đây là đoàn văn công, không phải gánh hát tạp nham trước đây của các em!”

Chân Tuyết bị câu này đâm trúng chỗ đau, lập tức xẹp xuống, ủ rũ hạ tay.

Cô Trương thở dài nhưng vẫn dời mắt đi: “Về việc có cho Thẩm Kiều Ninh tham gia tuyển chọn hay không, tôi đã bàn bạc với chủ tịch Liêu, quyết định để mọi người bỏ phiếu. Nếu số phiếu đồng ý vượt quá một nửa, buổi chiều sẽ tổ chức một vòng tuyển bổ sung tại đây, nếu không đạt thì hủy bỏ tư cách tuyển chọn của cô ấy.”

Thẩm Kiều Ninh nhìn tờ giấy trắng được phát đến tay từng người, trong lòng có chút bồn chồn.

Mối quan hệ của nguyên chủ với mọi người ở đây rất bình thường, trước kia người mà cô ấy thân nhất là Tông Tiểu Cầm nhưng bây giờ xem ra, rõ ràng cô ta cũng không phải bạn bè thật lòng, sẽ có bao nhiêu người chọn đồng ý, cô thật sự không chắc chắn.

“Em không cần bỏ phiếu đâu, vậy là số lượng sẽ là lẻ.” Cô Trương phát giấy đến chỗ cô thì nói.

“Vâng.”

Trương Ái Anh phát xong phiếu bầu, cuối cùng mới có thời gian quan tâm đến Chân Tuyết: “Vừa rồi em định báo cáo gì, giờ nói đi.”

Chân Tuyết tùy ý viết vẽ vài nét trên giấy, gấp lại, thờ ơ nói: “Không có gì nữa rồi ạ.” Giờ tâm trạng cô ta không tốt, chẳng muốn nói gì cả, hơn nữa bỏ phiếu quyết định, cô ta không tin ở đây có hơn một nửa số người ủng hộ Thẩm Kiều Ninh.

Thẩm Kiều Ninh có chút bất ngờ, không ngờ Chân Tuyết lại dễ dàng từ bỏ việc mách lẻo như vậy. Cô nhìn sang Tông Tiểu Cầm, quả nhiên đây là quyết định của riêng Chân Tuyết, còn Tông Tiểu Cầm thì trông có vẻ không cam lòng lắm.

Đợi cô Trương đi giám sát hai đoàn viên khác ghi chép số phiếu, Thẩm Kiều Ninh liền nghe thấy Chân Tuyết nhỏ giọng nói với Tông Tiểu Cầm: “Yên tâm đi, chắc chắn cô ta không đạt được một nửa số phiếu đâu, có báo cáo hay không cũng chẳng khác gì nhau.”

“Nhưng nhỡ đâu...”

“Không có nhỡ đâu gì hết, đến lúc đó chẳng có mấy ai ủng hộ cô ta, thế là đủ để cô ta mất mặt rồi.”

“...”

Thẩm Kiều Ninh hít sâu một hơi, không nghe tiếp cuộc đối thoại của bọn họ nữa mà tập trung nhìn sang phía cô Trương đang kiểm phiếu.

“Phản đối.”

“Phản đối.”

“Vẫn là phản đối...”

Nghe liên tục mấy phiếu phản đối, Thẩm Kiều Ninh cúi xuống nhìn mũi chân mình, đôi giày múa này cũng cũ lắm rồi… - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

“Ê, đừng lo!” Có ai đó vỗ nhẹ vào lưng cô, là mấy cậu con trai: “Bọn tôi đều bỏ phiếu đồng ý cả rồi. Dù cuối cùng cậu có được nhảy đơn hay không nhưng bọn tôi nghĩ ít nhất cậu cũng nên có cơ hội tham gia vòng tuyển chọn này.”

“Đúng vậy, chẳng qua chỉ là một vòng tuyển nội bộ thôi mà, đến trễ thì đã sao? Hơn nữa, lúc đó cậu đẩy cửa vào đúng thời điểm hết giờ, tôi còn thấy là cậu đến trước rồi thời gian mới hết ấy chứ!”

Thẩm Kiều Ninh bị bọn họ chọc cười: “Cảm ơn nhé.”

“Không có gì không có gì.”

“Trật tự!” Trương Ái Anh quát một tiếng, mọi người lập tức đứng thẳng lưng, mặt mày nghiêm túc nhưng trong lòng lại nhịn cười.

Bầu không khí ăn ý này làm cô và đám con trai bỗng chốc xích lại gần nhau hơn.

Người kiểm phiếu đọc đến tờ cuối cùng, Thẩm Kiều Ninh nhìn chằm chằm vào người ghi phiếu, chờ anh ấy thông báo kết quả.

Càng nôn nóng, thời gian dường như trôi càng chậm, đoàn viên kia như cố tình muốn trêu cô, rất lâu cũng không chịu mở miệng.

Ngay cả Trương Ái Anh cũng sốt ruột: “Rốt cuộc kết quả thế nào? Mau nói đi.”

“Cô... Cô Trương, số phiếu phản đối và ủng hộ bằng nhau rồi ạ.”

“Hòa phiếu à? Sao có thể, có phải có phiếu nào bị sót không?”

“Ơ, cô ơi, có một phiếu trắng ạ.” Người đọc phiếu vội vàng lôi ra tờ phiếu đó: “Em thấy bỏ phiếu trắng là từ bỏ quyền bầu chọn nên không tính vào, không ngờ lại thành hòa.”

Cô Trương cầm tờ phiếu trắng lên, tức giận: “Ai bỏ phiếu trắng thế hả? Đứng ra! Không biết loại bỏ phiếu này không được phép sao? Em từ bỏ bỏ phiếu, không chỉ là từ bỏ quyền lợi của bản thân mà còn không tôn trọng hoạt động tập thể của chúng ta!”

Hai hàng đoàn viên im phăng phắc, không ai lên tiếng. Thẩm Kiều Ninh nghĩ, người đã bỏ phiếu trắng chắc chắn sẽ không đứng ra đâu vì đây là bỏ phiếu kín, cũng không có cách nào điều tra. ( truyện trên app T•Y•T )

“Không chịu đứng ra à? Được, vậy thì đổi sang bỏ phiếu công khai. Tôi sẽ điểm danh từng người một, ai đồng ý ai phản đối thì nói rõ.” Cô Trương vỗ vào danh sách đoàn viên.

Tim Thẩm Kiều Ninh bỗng thắt lại. Chân Tuyết và Tông Tiểu Cầm dường như có địa vị không thấp trong đoàn văn công này, những người ban đầu sẵn sàng ủng hộ cô một cách ẩn danh, giờ đây chưa chắc đã còn dám đứng về phía cô nữa.

“Bây giờ bắt đầu điểm danh...”

“Cô ơi, phiếu đó là em bỏ.” Đổng Kiều bước ra khỏi hàng.

Thẩm Kiều Ninh sững sờ nhìn anh ấy.

Cô vốn nghĩ rằng chắc chắn Đổng Kiều sẽ bỏ phiếu đồng ý, dù sao mùi thơm của hai cái bánh bao thịt kia vẫn còn vương vấn trong ký ức cô. Vậy mà anh ấy lại chọn bỏ phiếu trắng? 

Cô Trương gập sổ điểm danh lại: “Tại sao em bỏ phiếu trắng?”

“Thu phiếu gấp quá, em chưa nghĩ xong...”

Mọi người: “...”

Cô Trương cũng nghẹn lời: “Giờ có thời gian rồi nhỉ, em nghĩ xong chưa? Nếu em bỏ phiếu, những người khác sẽ không cần phải bầu lại nữa.”

Đổng Kiều xoa xoa ngón tay như thể đã hạ quyết tâm: “Cô ơi, em ủng hộ đồng chí Thẩm Kiều Ninh tham gia tuyển chọn.”

“Chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn ạ.”

Nghe hai chữ này, Thẩm Kiều Ninh khẽ thở ra một hơi, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống. Cô đã có thể tham gia tuyển chọn rồi!

“Được rồi, vậy kết quả hôm nay là hơn một nửa số phiếu đồng ý. Cuộc bầu bổ sung sẽ diễn ra lúc bốn giờ chiều, chủ tịch Liêu cũng sẽ có mặt, hôm nay không ai được đến trễ nữa, nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ ạ!”

“Mọi người giải tán đi ăn cơm, Đổng Kiều ở lại, làm một trăm cái squat và một trăm cái chống đẩy. Giải tán!” Cô Trương xách đồ rời đi.

Có một nam sinh đợi cô đi rồi liền chạy đến vỗ vai Đổng Kiều: “Cậu gan thật đấy, lần này tiêu rồi.”

Thẩm Kiều Ninh theo ánh mắt của cậu ta nhìn qua, chỉ thấy Chân Tuyết đang nhìn Đổng Kiều bằng ánh mắt đầy sát khí.

Chuyện này...

Thẩm Kiều Ninh day day trán, dù thế nào đi nữa, Đổng Kiều cũng vì cô mà rước họa vào thân, lại còn bỏ lá phiếu mang tính quyết định. Thế nên, cô rất nghĩa khí nói: “Cậu cứ làm squat đi, tôi giúp cậu cản họ.”

Đổng Kiều trông có vẻ hơi do dự.

“Không sao đâu, họ không bắt nạt được tôi đâu.” Thẩm Kiều Ninh nghĩ anh ấy lo cho mình.

“Không phải...” Đổng Kiều lắc đầu, ra hiệu cho cô nhìn ra sau.

Thẩm Kiều Ninh ngờ vực quay đầu lại, vừa rồi còn dữ dằn là thế, vậy mà giờ Chân Tuyết lại đỏ hoe mắt, nước mắt lã chã rơi xuống.

Nếu chuyện này xảy ra với Tông Tiểu Cầm thì còn bình thường nhưng Chân Tuyết mà khóc thế này thì đúng là ngoài dự đoán.

“Đổng Kiều, đồ phản bội!” Chân Tuyết hét lên một câu rồi òa khóc chạy đi.

Thẩm Kiều Ninh: “... Nếu cô ta mắng tôi, tôi còn có thể mắng lại nhưng thế này thì tôi chịu.” Cô thật sự không hiểu Chân Tuyết bị làm sao nhưng cũng không độ lượng đến mức chạy đi an ủi.

“Tôi biết rồi. Anh Đao, anh giúp tôi xem cô ấy thế nào, tôi phải ở lại chịu phạt.”

“Được, tôi đi xem.”

Gọi là anh Đao kia cũng rời đi, trong phòng tập chỉ còn lại Thẩm Kiều Ninh và Đổng Kiều.

“Cậu mau đi ăn cơm đi, buổi chiều còn phải nhảy nữa, cố gắng thể hiện tốt.” Đổng Kiều nói.

“Mặc dù tôi cảm thấy nếu cậu cứ dứt khoát viết 'đồng ý' khi ghi phiếu thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng dù sao đi nữa, tôi có được cơ hội này cũng phải cảm ơn cậu. Vậy nên tôi sẽ ở lại cùng cậu chịu phạt rồi mới đi ăn cơm, tiện thể luyện tập thêm một chút.”

Đổng Kiều nhìn cô, đột nhiên cười: “Cậu tưởng phiếu đó thật sự là của tôi à?”

“Hả? Cậu … có ý gì?” Thẩm Kiều Ninh ngơ ngác, trong lòng dâng lên một suy đoán mơ hồ: “Không lẽ phiếu đó… không phải của cậu à?”

Đổng Kiều không xác nhận cũng không phủ nhận, chỉ nói: “Nhìn thế này, cậu đúng là nên cảm ơn tôi rồi. Hay là mời tôi ăn cơm trưa đi?”

“Khoan khoan khoan.” Thẩm Kiều Ninh vội vàng ngăn lại: “Vậy, cậu đừng nói với tôi là cậu đã bỏ phiếu hai lần đấy nhé?”

Nói đến đây, giọng cô căng thẳng đến mức khàn đi, còn cẩn thận nhìn quanh, xác nhận không có ai khác ở đây.

“Sợ gì chứ? Sẽ không ai phát hiện đâu, người ta đã bỏ phiếu trắng rồi, cậu còn mong cậu ta đứng ra sao? Hơn nữa, dù cậu ta có đến tìm cô giáo nói chuyện thì người bỏ phiếu trắng là cậu ta sao, cậu ta có chứng cứ gì không? Tôi đã làm hết số squat và chống đẩy này rồi, cho dù phiếu đó không phải của tôi thì bây giờ nó cũng là của tôi rồi.”

Thẩm Kiều Ninh sững sờ, không ngờ một người trông thành thật như Đổng Kiều lại có suy nghĩ kín kẽ như thế.

“Đổng Kiều, cậu gan thật đấy.” Cô không nhịn được mà học theo giọng điệu của anh Đao: “Được thôi, tôi mời cậu ăn cơm trưa. Cậu cứ tiếp tục tập luyện đi, tôi đi mua cho cậu.”

Cô cầm theo hộp cơm của cả hai, đến căng-tin lấy hai phần cơm trắng, một phần thịt kho tàu, một phần rau xanh rồi mang đến phòng tập.

Đổng Kiều không cao, ngang tầm với cô nhưng rất rắn rỏi, vai rộng, cánh tay lộ ra ngoài bộ đồ luyện tập toàn là cơ bắp cuồn cuộn. Anh ấy có khuôn mặt vuông chữ điền, trông cực kỳ chính trực. Thế nhưng một người trông chính trực như vậy lại dám bỏ phiếu hai lần. Thẩm Kiều Ninh bắt đầu tự vấn, liệu có phải bao năm nay mình đã quá thật thà rồi không?

Anh ấy có thể chất rất tốt, đến khi cô mua cơm về, anh ấy đã tập xong gần hết.

Thẩm Kiều Ninh mở hộp cơm, Đổng Kiều vừa làm nốt hai cái chống đẩy cuối cùng xong, bước tới nhìn, vui vẻ nói: “Có cả thịt kho tàu nữa này, cậu đúng là hào phóng đấy.”

“Tất cả là của cậu, lát nữa tôi còn phải tập luyện, không ăn đồ nhiều dầu mỡ kẻo bị đầy bụng.”

Đổng Kiều gật đầu, xúc một thìa cơm lớn bỏ vào miệng: “Buổi chiều cậu định nhảy bài gì?”

Thẩm Kiều Ninh khẽ cười: “Phi Thiên.”

Nếu không có sự cản trở ác ý của Tông Tiểu Cầm thì ban đầu nguyên chủ đã định chọn bài Phi Thiên để thi tuyển.

Bây giờ kỹ năng ba lê của cô vẫn chưa luyện tốt nên lần này quyết định nhảy vũ khúc mà nguyên chủ đã muốn biểu diễn.

Đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng cô nhảy vũ đạo cổ điển, xem như một kết thúc, cũng là một khởi đầu mới.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play