Thẩm Kiều Ninh cảm thấy hôm nay ý của cô Trương rất có thể là muốn để cô tham gia cuộc tuyển chọn.

Trong sách không viết rõ cuộc tuyển chọn này là để làm gì nhưng ở đây không có giáo viên dạy ba lê, cũng không đủ điều kiện để diễn vũ kịch ba lê, nếu cô muốn học ba lê thì phải nắm lấy mọi cơ hội để tiến vào thành phố lớn.

Hiểu rõ tình trạng cơ thể này xong, cô có chút may mắn vì hôm nay chưa vội nhảy. Trên đường quay về đoàn văn công, cô đã quyết định sẽ diễn “Cô gái tóc trắng” nhưng giờ nghĩ lại, với tình trạng hiện tại, cô không thể hoàn thành những vòng xoay mũi chân có độ khó cao…

Cô đang suy nghĩ, cửa phòng ký túc bị đẩy ra, một cô gái tóc ngắn ngang tai vội vã chạy vào.

Cô nhớ lại một chút, cô gái này ở cùng ký túc xá với cô, tên là Đàm Tiểu Thu, là người hát, quan hệ với nguyên chủ không thân cũng chẳng xa lạ.

“Thẩm Kiều Ninh, mau lên giường ngủ đi.” Đàm Tiểu Thu thấy Thẩm Kiều Ninh đang ép chân, vội nói: “Tông Tiểu Cầm và bọn họ quay lại rồi, hình như muốn gây khó dễ cho cậu đấy. Cậu cứ giả vờ ngủ đi, tôi sẽ giúp cậu cản họ lại.”

“Không cần đâu, tôi tự xử lý được.”

“Cậu xử lý thế nào chứ?” Đàm Tiểu Thu sốt ruột: “Một mình cậu có thể đối phó được Tông Tiểu Cầm nhưng có đối phó nổi Chân Tuyết không? Anh cô ta còn ở trong Ủy ban Cách mạng đấy! Cậu là trí thức thanh niên được chọn vào đây, hồ sơ vẫn chưa được chuyển qua, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ lại phải quay về quê làm ruộng sao?”

Thẩm Kiều Ninh không ngờ còn có chuyện này, thoáng sững sờ.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau lên giường đi, bọn họ sắp đến rồi!” Đàm Tiểu Thu vội vàng đẩy cô lên giường, còn giúp cô kéo rèm giường kín mít.

Thẩm Kiều Ninh ngồi trên giường tầng trên, xung quanh bị tấm rèm vải bố màu xanh đậm bao bọc.

Cô hơi thất thần, chỉ nghe thấy giọng của Đàm Tiểu Thu vang lên: “Cậu cứ im lặng là được, ở đây không có cô Trương bảo vệ cậu đâu.”

“Ừm.”

Vừa dứt lời, cô đã nghe thấy cửa bị ai đó đá mở từ bên ngoài, hành động thô bạo này, rõ ràng chính là nhóm của Tông Tiểu Cầm. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

“Thẩm Kiều Ninh, mau ra đây cho tôi!”

Một giọng nói the thé đầy khí thế quát lên, Thẩm Kiều Ninh vừa nghe đã nhận ra, chính là người ban ngày đã hét “Hết giờ!”

“Chân Tuyết, tối muộn rồi cậu đến ký túc xá của bọn tôi la hét làm gì vậy? Nếu tìm Thẩm Kiều Ninh thì ra ngoài tìm, cô ấy vẫn chưa về.” Đàm Tiểu Thu nói.

“Chưa về á? Vậy tôi sẽ đợi ở đây! Cô ta bắt nạt Tiểu Cầm, tôi nhất định phải cho cô ta biết, người của đoàn kịch chúng tôi không dễ bị bắt nạt!”

“Tối muộn rồi, cậu không ngủ nhưng tôi còn phải ngủ. Bọn tôi là diễn viên hát, phải giữ giọng, không thể ngủ muộn.” Đàm Tiểu Thu nói: “Mặc dù tôi phải nhắc cậu rằng bây giờ không còn đoàn hát nào nữa nhưng nếu cậu cứ khăng khăng như vậy thì tôi cũng là người cùng đoàn với cậu. Cậu không thể bắt tôi thức đêm với cậu được. Tiểu Cầm, cậu hiền lành như vậy chắc chắn cũng không muốn ngày mai tôi bị thầy giáo mắng đâu nhỉ?”

Tông Tiểu Cầm chẳng thèm quan tâm đến chuyện giọng hát của Đàm Tiểu Thu nhưng cô ta chỉ có thể gượng cười một chút: “Đúng vậy.”

Chân Tuyết bất đắc dĩ nói: “Ai mà chưa từng hát chứ, chỉ có mình cậu là quý giá à, thức khuya là khàn giọng ngay. Thôi vậy.” Cô ta quay sang Tông Tiểu Cầm nói: “Tiểu Cầm, hôm khác bọn mình sẽ giúp cậu dạy dỗ cô ta. Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không để cậu chịu uất ức vô ích.”

Dù Tông Tiểu Cầm không muốn nhưng cũng chỉ có thể gật đầu.

Chờ Chân Tuyết đi khỏi, Tông Tiểu Cầm đóng cửa lại rồi nói: “Đàm Tiểu Thu, bọn mình mới là chị em được thầy bầu đoàn hát nhận nuôi, đúng không?”

“Đúng vậy, cậu muốn nói gì?”

“Không có gì, chỉ cần cậu hiểu là được.” Nói xong, Tông Tiểu Cầm cầm chậu rửa mặt rời đi. ( truyện trên app T•Y•T )

Thẩm Kiều Ninh vén một góc rèm lên, chân thành nói: “Tiểu Thu, hôm nay cảm ơn cậu.”

“Không có gì đâu, tôi cũng chỉ muốn yên thân thôi.” Đàm Tiểu Thu ngừng một chút, rồi nói: “Cậu có biết trước khi cậu đến, Tông Tiểu Cầm chơi thân nhất với ai không?”

“Hả? Ai vậy?”

“Tôi.”

Thẩm Kiều Ninh hơi ngạc nhiên, so với Đàm Tiểu Thu, cô cứ tưởng Tông Tiểu Cầm sẽ thân với nhóm của Chân Tuyết hơn.

Nhưng Đàm Tiểu Thu không nói thêm gì: “Cậu ngủ đi, mấy ngày tới nhớ cẩn thận một chút.”

“Ừm, tôi biết rồi.”

Thẩm Kiều Ninh nằm trên chiếc giường gỗ cứng, đắp một tấm chăn mỏng bằng vải thô, trong đầu lại nảy ra ý tưởng mới cho bài múa của mình trong cuộc thi tuyển chọn.

Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô cứ nghĩ mình sẽ mất ngủ giống như lúc còn ở hiện đại, không ngờ môi trường ngủ kém đi cả trăm lần mà người lại vừa nhắm mắt đã ngủ say, thậm chí còn ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau, cô bị người ta vén rèm giường gọi dậy, hóa ra là Đàm Tiểu Thu: “Tiểu Thu, chào buổi sáng...”

“Chào buổi sáng cái gì, cậu mau dậy đi, sắp trễ rồi. Tôi đi trước đây.”

Thẩm Kiều Ninh vội vàng trở mình ngồi dậy, vội vã rửa mặt rồi chạy một mạch đến phòng tập.

Hôm qua ngủ ngon, hôm nay cô chạy cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, còn đến phòng tập sớm hơn giờ tập trung vài phút.

Không có giáo viên ở đó, mọi người hoặc đứng hoặc ngồi, tụ tập thành nhóm nhỏ trò chuyện, chỉ có lác đác vài người tự giác luyện tập.

Thẩm Kiều Ninh sờ bụng, có hơi đói, sớm biết vậy thì cô đã đến căn tin mua bữa sáng rồi. Không có đồng hồ, mọi thứ chỉ có thể căn thời gian theo cảm giác, sợ muộn nên cô chạy thẳng đến lớp.

“Cậu chưa ăn sáng đúng không? Cho cậu này.”

Đang nghĩ ngợi thì có người đưa cho cô hai cái bánh bao nóng hổi. Nhìn nam sinh hơi lạ mặt trước mắt, Thẩm Kiều Ninh cố gắng nhớ tên: “A, cậu là Kiều... Kiều...”

“Kiều gì mà Kiều, tôi là Đổng Kiều.” Anh ấy nhét bánh bao vào tay cô: “Mau ăn đi, lát nữa giáo viên đến rồi thì không ăn được nữa đâu.”

Thẩm Kiều Ninh vốn rất cảnh giác với việc nam sinh đột nhiên tỏ ra ân cần, nhất là khi bây giờ cô chỉ mới mười sáu tuổi.

“Làm gì mà căng vậy, dù sao cũng tập luyện chung hai tháng rồi, cậu còn sợ tôi bỏ thuốc độc chắc?” Đổng Kiều nói: “Chỉ cần cậu nói cho tôi biết làm sao để nhảy cao như vậy là được.”

Lúc này Thẩm Kiều Ninh mới yên tâm, mỉm cười với anh ấy, cô cầm bánh bao lên cắn một miếng lớn: “Là bánh bao thịt à, không thành vấn đề, tôi không chỉ nói cho cậu biết cách nhảy mà còn giúp cậu cũng nhảy cao như vậy luôn.”

Đổng Kiều cũng cười: “Được, vậy tôi chờ cậu đấy.”

Bánh bao thịt nóng hổi, nước thịt thơm lừng, Thẩm Kiều Ninh vừa thổi vừa ăn ngấu nghiến, hai má phồng lên, đôi mắt long lanh chớp chớp, trông vô cùng đáng yêu.

Bản thân cô thì không để ý, chỉ là đang suy nghĩ, cô phải tìm cách kiếm một cái đồng hồ, nếu không thì quá bất tiện.

Cô đang ăn ngon lành thì Chân Tuyết kéo Tông Tiểu Cầm đi tới, chế nhạo: “Cô mà còn ăn nổi à?”

Thẩm Kiều Ninh bình tĩnh ăn bánh bao của mình, ăn no rồi lát nữa mới có sức để nhảy múa.

“Tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô không nghe thấy sao?”

Chân Tuyết thấy ánh mắt cô dường như chỉ có mỗi chiếc bánh bao thịt, lửa giận lập tức bùng lên, không nhịn được mà tiết lộ hết kế hoạch: “Chút nữa tôi sẽ báo cáo chuyện của cô với loại người có lý lịch đen kia cho cô Trương, tôi xem cô còn tư cách tham gia cuộc tuyển chọn không. Dù cô Trương có thiên vị cô đi chăng nữa thì anh trai tôi vẫn ở Ủy ban Cách mạng đấy, một thanh niên trí thức như cô, tôi xem cô còn có thể kiêu ngạo được bao lâu!”

Cuối cùng Thẩm Kiều Ninh cũng có động tĩnh. Cô chợt nghĩ đến một chuyện, lần mà nguyên chủ bị đánh gãy chân trong sách, Triệu Gia Thạch bị đấu tố bất ngờ, ngay cả trưởng thôn cũng không biết trước, hoàn toàn không phù hợp với trình tự bình thường...

“Hừ, bây giờ mới biết sợ à? Muộn rồi!” Chân Tuyết đắc ý nói.

Thẩm Kiều Ninh ném mẩu giấy dầu bọc thức ăn vào thùng rác, phủi phủi đôi tay như thể có bụi bẩn không tồn tại: “Không sợ, tôi chỉ vứt rác thôi.”

Chân Tuyết tức đến mức mũi cũng méo xệch.

“Còn nữa, Tông Tiểu Cầm, không phải cậu là bạn thân nhất của tôi sao? Cậu sẽ không nhìn cô ta làm vậy mà không nói gì chứ?” Thẩm Kiều Ninh nhìn thẳng vào Tông Tiểu Cầm.

Tông Tiểu Cầm bị ánh mắt của cô làm cho có chút chột dạ nhưng ngay sau đó lại lấy lại vẻ mặt ấm ức: “Tiểu Ninh, cậu đừng hung dữ với tôi, tôi sợ lắm...”

“Thẩm Kiều Ninh, cô muốn làm gì! Dọa dẫm Tiểu Cầm của chúng tôi sao!” Chân Tuyết lập tức xù lông bảo vệ Tông Tiểu Cầm.

Giọng cô ta cao vút, ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người khác.

Đổng Kiều thấy vậy, định lên tiếng hòa giải.

Chân Tuyết liếc anh ấy một cái, lập tức nói: “Anh muốn bênh vực cô ta à? Anh thích cô ta à?”

Thiếu niên thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi luôn nhạy cảm với những chuyện này, mọi người lập tức cười ầm lên, Đổng Kiều lúng túng muốn ngăn lại nhưng càng khiến đám đông cười lớn hơn.

Thẩm Kiều Ninh vừa định kéo Đổng Kiều, bảo anh ấy đừng giải thích nữa thì một giọng nói nghiêm khắc vang lên, cắt ngang tiếng ồn ào: “Sáng sớm không tập luyện, đang làm gì đấy!”

Thì ra là cô Trương Ái Anh đến, phòng tập luyện ngay lập tức im phăng phắc, mọi người đồng loạt chạy nhanh về vị trí xếp hàng.

“Ra sân chạy hai vòng rồi quay lại.”

Nam nữ xếp thành hai hàng cùng nhau chạy chậm quanh sân.

Lớp học bên cạnh đã bắt đầu, có thể nghe thấy tiếng hát vọng ra, còn có tiếng cồng chiêng, đàn nhị, phần lớn là những nhạc cụ được sử dụng trước khi đoàn kịch cải tổ, vẫn là đội ngũ cũ.

Dù đã cải tổ nhưng những phương diện này vẫn khó có thể thay đổi triệt để, muốn đổi sang nhạc cụ phương Tây, thị trấn nhỏ này cũng không có điều kiện đó.

Chạy đến đầu kia là nhà ăn. Thời gian ăn sáng đã qua, các đầu bếp lại bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, đang ngồi ngoài cửa rửa rau, xem ra trưa nay lại có đồ ăn ngon.

Chạy tiếp nữa thì đến cổng đoàn văn công. Mỗi khi nghe thấy tiếng chuông xe đạp leng keng, mọi người đều không khỏi dâng lên một trận ngưỡng mộ. Hôm nay may mắn, không chỉ thấy xe đạp mà còn có cả một chiếc ô tô con.

Nhưng đối với ô tô, bọn họ lại không có quá nhiều suy nghĩ, có ngưỡng mộ cũng vô ích, dù sao họ cũng không mua nổi, nhiều nhất chỉ là mơ rằng sau này mình cũng có thể ngồi một lần...

Trình Hựu lái xe ngang qua cổng đoàn văn công, thấy trung đoàn trưởng của họ có vẻ đang trầm tư, cố ý muốn giúp anh thư giãn: “Trung đoàn trưởng Cố, anh xem, đoàn văn công đang tập luyện sáng sớm kìa.”

Cố Chi Yến quay đầu, vừa hay nhìn thấy cô gái nhỏ buộc hai bím tóc hôm qua. Khí chất tự tin kiêu hãnh trên người cô nhìn là biết khác với người khác.

“Anh đừng lo lắng quá, dù em gái nhà họ Thẩm trước đây có khổ sở chút, chúng ta đi một chuyến này, sau này nhất định sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“Ừm.”

...

Chân Tuyết vẫn muốn báo cáo với cô giáo, đáng tiếc hôm nay nhiệm vụ huấn luyện kín kẽ, mãi mà cô ta không tìm được cơ hội.

Đến khi huấn luyện kết thúc, cô ta còn đang thở hồng hộc thì đã nghe cô Trương nói: “Tiếp theo, tôi sẽ thông báo một chuyện.”

Chân Tuyết giật mình, lập tức giơ tay: “Cô ơi, em có chuyện muốn báo cáo!”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play